Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3469 lượt.
i này của Hoa Nguyên, khiến cho tim Tiểu Tiểu, bỗng thấy ấm áp không ít.
Nhẹ nhàng bò đến bên trong giường, Tiểu Tiểu cẩn thận nằm ngay ngắn, nhắm mắt đi vào giấc ngủ. Tối qua thật sự rất mệt, chắc phải ngủ cả nửa ngày luôn quá.
Thời tiết hôm nay vẫn rất tốt, ngưởi của Lâm Tiên cung đều biết, chủ tử có thói quen dậy trễ, nhưng thường đều thức dậy trước giữa trưa. Hôm nay, chủ tử phá lệ, đã qua buổi trưa rồi mà vẫn còn chưa tỉnh dậy.
“Nê Nhi, quan hệ của cô và chủ tử là tốt nhất, đã đến giờ này rồi, hay là cô đi gọi chủ tử dậy đi?” Từ ma ma bất an ở ngoài phòng lượn hai vòng, chủ tử dậy trễ, nếu truyền ra ngoài, thì thật không hay ho.
“Từ ma ma, bà cũng biết đấy, chủ tử ngủ không đủ giấc mà gọi nàng ấy dậy thì sẽ bị mắng đó…” Hoa Nguyên cúi đầu, trừ nương nương ra, người trong cung đều thay đổi cách xưng hô với nàng. Chỉ có nương nương, dù nàng nói thế nào, nàng ấy cũng không chịu sửa miệng.
“Nhưng…ngộ nhỡ truyền ra ngoài, sẽ ảnh hương không tốt đến danh tiếng của nương nương.” Từ ma ma khó xử nhìn về phía trong phòng một cái, lúc này lại có một công công chạy tới, nói:
“Ma ma, Hỷ công công đến đây cầu kiến!”
Hỷ công công? Hai người nhìn nhau một cái, Hỷ công công vẫn luôn đối xử không tệ với nương nương, nhưng để tránh bị nghi ngờ, ông ta rất ít tự mình đến đây, lần này ông ta đích thân đến, chẳng lẽ có chuyện gì quan trong à?
“Mau để công công vào. Hoa Nguyên, cô đi nói với nương nương một tiếng, đóng cửa tẩm thất lại.” Từ ma ma hơi hoảng loạn một lát, nhưng rồi lại trấn định lại, bà căn dặn nói.
“Hỷ công công, sao người lại rảnh rỗi đến Lâm Tiên cung của chúng tôi thế?” Thấy Hỷ công công vào cửa, Từ ma ma hỏi dò.
“Nô gia đến tìm nương nương có việc, nương nương đâu? Đã đi thông báo với nương nương chưa?”
Hỷ công công cười nhìn Từ ma ma một cái, bởi vì bà ta là ma ma quản sự trong cung của Tiểu Tiểu, bằng không, ông cũng chẳng thèm giải thích gì với bà ta đâu.
“Thân thể nương nương không khỏe, nhưng mà, nghe Hỷ công công sắp đến, Hoa Nguyên đã đi vào thông báo rồi, mong Hỷ công công chờ lát, nương nương chắc phải đợi một lúc nữa mới đến được.”
Từ ma ma cười cúi đầu, trả lời như vậy chắc được rồi nhỉ.
“Ùm! Thân thể nương nương không khỏe, nên tìm thái y. Từ ma ma, bà cũng là lão ma ma trong cung rồi, đã tuyên thái y chưa?’
Tuy nương nương không ở đây, nhưng biểu hiện một chút lòng quan tâm chắc cũng không có gì sai? Sau này, còn phải mong nàng ta thủ hạ lưu tình, không cầu nàng ta giúp mình thế nào, chỉ cần đừng có hở một tí liền chỉnh sửa mình là được. Huống hồ, lần trước nàng ta còn giúp mình chữa bệnh, nhặt lại được một cái mạng nhỏ. Nói thế nào, thì nàng ta cũng coi như là ân nhân của mình nhỉ?
“Hồi Hỷ công công, là nương nương nói không sao, nên không để nô tỳ tuyên thái y. Người cũng biết đấy, lời của nương nương, nô tỳ làm sao dám…”
Từ ma ma cúi đầu, ban nãy bà cũng chỉ là tùy miệng nói mà thôi, không ngờ Hỷ công công lại bảo truyền thái y đến.
“Vậy cũng phải. Thế nô gia sẽ đợi nương nương, nhưng mà, ma ma vẫn nên vào đó thúc giục một tí đi, nô gia lén nhân lúc rảnh rỗi mà tới đây, phải trở về sớm một chút.”
Hỷ công công sốt ruột nhìn sa lậu một cái, mình lần này lấy cớ đi vệ sinh mà tới đây, tiểu tổ công kia ngàn vạn lần đừng để thời gian đi vệ sinh của mình quá lâu đấy nhá.
Từ ma ma nghe thấy lời nói của Hỷ công công, mau chóng đi vào, thấy Tiểu Tiểu đang mặc y phục, bà ta kinh ngạc ngoác miệng:
“Nương nương, người đây là…”
Đi đến bên người Tiểu Tiểu, tay bà ta run rẩy chỉ vào mấy vết xanh xanh tím tím kia, làm sao bà lại không biết mấy thứ đó là cái gì chứ? Nhưng tối qua Hoàng thượng không đến Lâm Tiên cung, mấy vết trên người nương nương là do ai làm?
“Không sao! Bị muỗi cắn thôi. Từ ma ma bà nói xem?”
Tiểu Tiểu không bởi vì bị nhìn thấy mà trở nên khẩn trương, nàng tùy ý liếc ma ma một cái, hào phóng để Hoa Nguyên giúp nàng mặc y phục, miệng căn dặn:
“Ma ma, lát nữa chuẩn bị nước nóng, bổn cung muốn tắm…”
“Dạ, nương nương! Nô tỳ chưa nhìn thấy gì hết!” Run rẩy cúi đầu, mặt ma ma xám ngoét.
“Thế thì tốt, Hoa Nguyên, Từ ma ma, các ngươi là người thân tín của bổn cung. Cái gì có thể nói, cái gì không thể nói, trong lòng các ngươi hẳn là biết chứ? Nếu như nghe có lời bất trung gì truyền ra ngoài, bổn cung…” Ánh mắt Tiểu Tiểu hơi hơi híp lại, Hoa Nguyên và Từ ma ma run rẩy quỳ xuống, thấp giọng nói: “Nương nương yên tâm, nô tỳ thề chết cũng sẽ không lắm miệng.”
“Từ ma ma, Hoa Nguyên, hai người các ngươi khẩn trương gì chứ? Thật ra ta đây rất dễ nói chuyện, người không phạm ta ta không phạm người, người nếu phạm ta thì ta quyết không tha. Nếu dám đắc tội với ta, ta tuyệt đối sẽ không xử nhẹ, nhưng người đối tốt với ta, ta sẽ bảo vệ người đó thật tốt, sẽ không để người đó chịu ủy khuất gì. Kể cho các ngươi một chuyện cười, rất lâu trước kia, ta đang ăn cơm ở tửu lầu, một tên công tử lang thang đi đến muốn đùa giỡn ta, ngươi biết ta đã làm thế nào không?”
Tiểu Tiểu mỉm cười một cái, Hoa Nguyên sợ hãi hỏi: “Làm thế nào