Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343017

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3017 lượt.

iết nhiều, có chỗ nào không hiểu, còn mong muội muội chỉ giáo nhiều thêm cho nhé?”
Liên phi đổi lại vẻ cười hiền hậu, khiến cho Tiểu Tiểu nổi lòng tà ác.
“Liên phi nặng lời rồi! Hình như trời cũng đã sắp tối, trời tối thì đường cũng không dễ đi, muội muội không tiễn tỷ tỷ nữa.”
Nói chuyện với ả ta cũng chẳng thú vị, Tiểu Tiểu thẳng thừng tiễn khách. Dù sao thì chuyện nên làm nàng cũng đã làm rồi, có nói chuyện thêm thì cũng chỉ lãng phí thời gian thôi.
Nghe Tiểu Tiểu nói vậy, trong lòng Liên phi càng thêm ghi hận Tiểu Tiểu, vào cung lâu vậy rồi, nàng ta vẫn là người đầu tiên dám hạ lệnh trục khách với mình. Nhưng ngoài mặt, Liên phi vẫn mang vẻ tươi cười:
“Lần đầu tiên qua đây bái phỏng muội muội, tỷ tỷ cũng chẳng có vật gì hiếm lạ để tặng. Nghe nói muội muội yêu hoa, vậy tặng chậu hoa cho muội muội nhé!”
Một cung nữ đi ra khỏi phòng, chớp mắt đã bưng một chậu hoa yêu diễm đi vào, chậu hoa đó chỉ có hai gốc, lá của hai gốc hoa đó lóng la lóng lánh, hai bên mỗi phía nở bốn bông hoa lớn, vàng trắng hòa nhau, trông khá đẹp mắt!
Tiểu Tiểu cao hứng nhìn bông hoa đưa đến trước mặt, cười nói:
“Liên phi, đây là hoa gì vậy? Sao muội chưa từng thấy qua thế? Nhưng hoa nở ra thì nhìn khá đẹp đấy!”
“Muội muội, đây là hoa mà Hoa ma ma ở trong cung mới vun trồng được, tên gọi là hoa hồng Kim Ngân, vàng trắng xen nhau, cả thế gian cũng chỉ có một chậu mà thôi…”
Liên phi cũng là người yêu hoa, nói đến hoa, vẻ hưng phấn trên mặt so với nụ cười giả dối lúc trước thì đẹp mắt hơn nhiều. Nhưng điều Tiểu Tiểu thấy kì lạ là, hoa đẹp như vậy, sao ả ta nỡ tặng cho người khác chứ?
“Nếu đã là vật yêu thích của Liên phi, sao muội có thể không biết xấu hổ mà đoạt đồ yêu thích của người khác được chứ? Muội vẫn là không nhận thì hơn, đa tạ ý tốt của Liên phi!” Tiểu Tiểu khách khí cự tuyệt, luôn cho rằng Liên phi chẳng có lòng tốt vậy đâu.
“Muội muội nói vậy là không đúng rồi. Đây là một phần tâm ý của tỷ tỷ, nếu muội muội từ chối, há chẳng phải không nể mặt tỷ tỷ hay sao, nhưng nếu muội muội thích hoa, có thể đến vườn hoa của tỷ tỷ mà ngắm, chủng loại hoa ở trong đó thật đúng là không ít. Được rồi, trời cũng không còn sớm nữa, muội muội nghỉ ngơi sớm đi, tỷ tỷ về trước đây…”
Tiểu Tiểu nhìn bóng dáng vội vã rời đi của ả ta, khó hiểu nói:
“Hoa Nguyên, cô nói xem ả ta có ý gì đây? Đây mà là tặng hoa à? Sao cảm thấy cứ như muốn nhét cho bằng được ấy?”
“Nương nương, nô tỳ cũng cảm thấy có chút kì lạ, nhưng tình hình cụ thể thì cũng nghĩ không rõ.” Hoa Nguyên nhìn hoa trên đất, xác thực là rất yêu diễm.
“Nương nương, có lẽ người cả nghĩ rồi. Liên phi nghe ngóng được rằng người thích hoa, mới tìm hoa đẹp nhất trong cung của ả để tặng cho nương nương, chắc là muốn lôi kéo nương nương. Nếu nương nương không nhận, truyền ra ngoài ả sẽ rất mất mặt. Nô tỳ cảm thấy chắc hẳn là bởi vì nguyên nhân này, vừa nãy Liên phi cảm thấy nương nương từ chối khá kiên quyết, cho nên mới…”
Từ ma ma nói rồi ngồi xổm xuống, tán thán nói: “Nương nương người xem! Hoa này, xem có vẻ là hai gốc, nhưng thật ra bên dưới vẫn là cùng một rễ đấy?”
“Vậy sao?” Cùng rễ nhưng không cùng hoa? Tiểu Tiểu tò mò ngồi xổm người xuống, cũng nhìn về phía bộ rễ của hoa, đúng là cùng rễ thật. Xem ra Hoa ma ma kia đúng là cao thủ trồng hoa, sau này phải nghĩ cách đem bà ta đến đây chơi mới được.
Nhưng đây vẫn là lần đâu tiên Tiểu Tiểu thấy loại hoa này, nàng cúi đầu xuống, lỉnh đến phía trên bông hoa dùng sức hít một hơi, đúng là rất thơm, rất dễ ngửi, còn…
Có chút váng đầu, thơm đến nỗi khiến người ta đầu óc choáng váng, nhưng rất nhạt, chớp mắt đã không sao nữa, cứ như chỉ là ảo giác của mình thôi vậy.
“Hoa Nguyên, Từ ma ma, các ngươi cũng đến đây ngửi thử, có phải dễ ngửi lắm không?”
Sao lòng cảm thấy có điều dị thường, nhưng ngoài mặt, Tiểu Tiểu vẫn lẳng lặng nói với hai người đang ngồi xổm bên chậu hoa.
Thấy hai người cũng dùng sức hít lấy hương hoa giống mình, Tiểu Tiểu thờ ơ hỏi: “Cảm giác gì? Các ngươi nói thử xem, có giống với cảm giác của ta hay không?”
Hoa Nguyên híp mắt, cười nói: “Lúc ngửi, cảm giác rất nhẹ nhàng, hương thơm rất nhạt, nhưng rất mê người, có thể khiến người ta buông lỏng tâm tình, nghĩ đến rất nhiều chuyện vui.”
Tiểu Tiểu gật gật đầu, cười nói: “Từ ma ma, ngươi thì sao?”
“Hồi nương nương, cảm giác của nô tỳ cũng không khác so với Hoa Nguyên là mấy, nhưng nô tỳ cảm thấy có hơi chóng mặt.” Từ ma ma dùng một tay đỡ đầu, có chút mê hoặc nói.
“Ừm, các ngươi ra ngoài đi một vòng xem, qua thời gian một tuần trà rồi hẵng trở về.” Tiểu Tiểu nhìn họ rồi căn dặn.
“Nương nương, tại sao?” Hoa Nguyên và Từ ma ma nhìn nhau một cái, khó hiểu hỏi.
“Không có gì, các ngươi ra ngoài giải khuây đi!” Tiểu Tiểu phất phất tay, còn không phải vì cứu các ngươi hay sao? Biết ngay là Liên phi chẳng có lòng tốt mà, có thể nhịn đau bỏ thứ yêu thích mà tặng đồ tốt cho mình. Ban nãy lúc nàng ngửi thì đã cảm thấy có điều dị thường rồi, cho Hoa Nguyên và Từ ma ma thử, quả nhiên có độc.
Hoa Nguyên và Từ ma ma