Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343023
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3023 lượt.
i tử bị Hoàng thượng chán ghét thôi, vậy mà cũng làm chướng mắt người nào đó. Ta vốn chẳng đắc tội gì ả, nhưng Liên phi lại không chịu bỏ qua cho ta. Xem ra, cho dù không vì chuyện của cô, ta cũng sẽ xử đẹp Liên phi.”
Hoa Nguyên ngẩng đầu, khó hiểu hỏi: “Nương nương, ý người là Liên phi đã tính kế với người, tính kế người thế nào? Chẳng lẽ dùng cái này?”
Tiểu Tiểu tán thưởng cười cười: “Không sai, chính là gốc hoa hồng Kim Ngân này. Nếu ta không thích nghiên cứu các loại độc dược, thì suýt nữa trúng bẫy ả rồi. Ả ta ở trong nước tưới của gốc hoa hồng này, bỏ thêm huyễn dược khá mạnh, chỉ cần thường xuyên tiếp xúc với gốc hoa hồng này, thời gian dài, người sẽ liên tiếp xuất hiện ảo giác…dần dà, sẽ phát điên không lý do mà bị tiễn bước luôn!”
“Cái gì?” Hoa Nguyên chấn kinh nhìn gốc hoa hồng yêu diễm này, mặt cắt không còn một giọt máu mà ngã xuống đất:
“Nó có độc?”
Bông hoa xinh đẹp như vậy, còn là độc nhất vô nhị trên đời, ai thấy mà chẳng thích, ai thấy mà lại chẳng muốn nhìn lần thứ hai? Nhưng, ai mà ngờ được, nó cũng là thuốc độc chí mạng? Run rẩy lui về sau hai bước, Tiểu Tiểu cười nói:
“Sợ cái gì? Cô quên ta là ai rồi à? Bây giờ nó chỉ là một gốc hoa, đã không còn độc nữa. Nhưng Liên phi đã mạo phạm ta rồi, ngày mai, chúng ta có thể xem thành quả bước đầu của chúng ta…” Tiểu Tiểu bật cười ha ha, Hoa Nguyên từ dưới đất bò dậy, khó hiểu hỏi:
“Nương nương, chẳng lẽ lúc nãy người đã biết gốc hoa này có độc rồi à? Vậy sao người còn qua đó ngửi, còn bảo chúng tôi…”
“Lúc nãy ta không biết, lúc ả đi có chút vội vã, ta còn cảm thấy kì lạ, khi đó còn hỏi cô và Từ ma ma. Sau khi ả ta đi, ta ngửi một chút mới cảm giác có gì không đúng, mới bảo hai người các ngươi qua đó ngửi. Phải biết rằng, độc hạ lên hoa, mùi đặc trưng cũng nhạt đi nhiều, đối với người bình thường mà nói, rất khó ngửi thấy. Nhưng, đối với người sức khỏe yếu hoặc là người lớn tuổi mà nói, phản ứng rõ hơn nhiều…”
“Cho nên nương nương bảo hai người chúng tôi ngửi thử, cũng là vì quan sát phát ứng của hai chúng tôi, mà sau đó bảo chúng tôi ra ngoài đi lại, cũng có thể làm loãng độc tố vừa ngửi được.” Hoa Nguyên cười nhạt tiếp lời. Tiểu Tiểu gật gật đầu, cười nói:
“Chính bởi thế. Dùng hoa hạ độc, mùi nhạt độc nhẹ, thứ cần nhất chính là thời gian. Tích lũy trong thời gian dài, mới có thể phát độc. Mà khi đó, hoa sớm đã trở thành bông hoa bình thường rồi, cũng không tra ra được bất kì điều dị thường gì. Hoa Nguyên, ta phát hiện cô đúng là khá thông minh đấy. Chỉ là cô thông minh như vậy, lúc trước sao lại trúng kế ả ta? Cẩn thận suy nghĩ, ả đã từng tặng hoa cho cô chưa?”
Nếu như nói, khi đó Hoa nguyên thật sự bị Liên phi hại, Tiểu Tiểu đoán, ả cũng sẽ không trộn độc vào trong lò hương, dùng hoa hình như tiện hơn, an toàn hơn.
“Nương nương, là lỗi của Hoa Nguyên, đều là lỗi của Hoa Nguyên…” Hoa Nguyên cúi đầu xuống, khóc nói:
“Bây giờ nghĩ lại, khí đó, xác thực là có người từng tặng hoa cho Hoa Nguyên. Nhưng khi đó là do Tiêm phi tặng, nói đây vốn là một gốc Mặc Diệp Lan lấy từ chỗ Liên phi, nghe nói có tác dụng bài trừ khí bẩn trong phòng…tôi còn hỏi thử thái y, sau khi thái y nói không có gì đáng ngại mới đặt trong tẩm thất…”
Chẳng trách, tiểu thái giám năm đó bị tra ra là có bỏ xạ hương dù có hỏi thế nào cũng không hỏi ra được, có lẽ hắn cũng là người bị kẻ khác hãm hại. kẻ thật sự hại mình sinh non chính là hoa mà Liên phi gián tiếp tặng kia. Đứa bé không giữ được, xác thực là lỗi của nàng, là sự lơ đễnh của nàng, là sự bất cẩn của nàng mới hại con của mình…
“Đừng khóc nữa, ta nhất định sẽ giáo huấn ả một phen. Đúng rồi, Tiêm phi cô mới nói là ai vậy? Hôm đó hình như không nghe nói tới cũng chẳng thấy nàng ta!”
Nếu như nàng ta là phi tử, Tiểu Tiểu chắc hẳn phải nghe qua mới đúng, nhưng đến nay đối với cái tên đó vẫn hoàn toàn xa lạ, đấy có chút kì quái.
“Nương nương, Tiêm phi trước kia quan hệ rất tốt với Liên phi, hai người thường qua lại. Nhưng nghe nói ba tháng trước, nàng ta đột nhiên nhảy hồ mà chết, hơn nữa thái y cũng chẳng tra ra được nguyên nhân gì. Nghe nói, vì cái chết của Tiêm phi, Liên phi còn đau lòng rất lâu…”
Hoa Nguyên than nói: “Nhưng, tôi cảm thấy nàng ta nhất định là bị bức chết, bằng không sao đang yên lành lại nhảy hồ chứ? Cũng thật là đáng thương, theo bên cạnh Hoàng thượng nhiều năm như vậy, ngay đến con cái cũng chẳng để lại.”
“Hoa Nguyên, cô nói là nàng ta không có con à? Hay là đã từng có con, nhưng lại chết yểu?”
Tiểu Tiểu nghi hoặc hỏi, chuyện này nàng luôn cảm thấy không tầm thường, bên người phi tử, thông thường đều có không ít người đi theo, sao lại tự mình nhảy hồ chứ? Còn nữa, nàng ta với Liên phi tốt như thế, chắc biết được khá nhiều chuyện của Liên phi. Biết nhiều, cũng trở thành điều không phải của nàng ta, bị giết người diệt khẩu cũng có khả năng…tuy rằng bây giờ chẳng có chứng cứ gì, cũng chẳng có gì làm chứng, đơn thuần, Tiểu Tiểu luôn cảm thấy cái chết của Tiêm phi có liên quan đến Liên phi, hơn nữa còn có liên quan rất lớn.
“Nàng ta từng có một hoà