Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343020
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3020 lượt.
bất an nhìn Hoa Nguyên một cái, tuy không hiểu gì hết, nhưng hai người vẫn nghe lời mà lui ra ngoài. Đây là bổn phận làm nô tài, cũng là quy tắc để sống của họ.
Nhìn vẻ nghi ngờ của hai người họ, Tiểu Tiểu vốn định nói chân tướng chuyện này cho họ, nhưng vừa nghĩ đến Liên phi kia dám ngang nhiên hạ độc như vậy, trong cung tất có nội gián của ả. Bằng không, sao ả dám hạ độc một cách trắng trợn như vậy chứ?
Nghĩ dến trong cung của mình quả nhiên có nội gián, mặt Tiểu Tiểu trầm xuống: Dám ở trong cung của mình ăn trong bò ngoài, kẻ đó đúng là chán sống rồi mà. Liên phi, nếu cô đã muốn chơi, cô nãi nãi sẽ sảng khoái chơi cùng cô!
Ngẫm nghĩ, Tiểu Tiểu đem chậu hoa chuyển đến phòng phụ ở bên cạnh, trước kia chắc là lúc Tiên phi nhàn rỗi không có gì làm thì đọc sách thêu hoa, từ khi Tiểu Tiểu đến, nơi này đã bị Tiểu Tiểu sửa thành phòng thí nghiệm rồi, chuyên môn nghiên cứu các loại độc dược, thuốc giải. Bây giờ đem chậu hoa này đặt ở đây – vừa hay.
Đóng cửa lại, ăn một viên tỉnh độc đan tự chế, Tiểu Tiểu bắt đầu nghiên cứu độc tố chứa trong hoa này. Căn cứ theo cách nói của Hoa Nguyên và Từ ma ma, bên trong hẳn là chứa độc có tính chất tạo ảo giác. Liên phi định mang bông hoa xinh đẹp này đến mê hoặc mình, vì mình yêu hoa, sẽ thường hay ở gần hoa, rồi sẽ bất tri bất giác mà trúng độc, rồi thần không biết quỷ không hay mà khống chế mình hoặc là trừ bỏ mình.
Nhưng, ả không biết mình không phải là Tiên phi thực sự, mình chỉ là một tên trộm đối với độc dược rất có nghiên cứu mà thôi. Chỉ cần ngửi kĩ một cái, tự nhiên có thể biết vật này có độc hay không, nghiên cứu sơ qua, chín mươi chín phần trăm cũng nhận ra được độc. Nếu ả biết những điều này, chắc có đánh chết ả thì ả ta cũng sẽ không tặng hoa độc cho mình đâu.
Tốn hết công phu một tuần trà, Tiểu Tiểu liền biết được độc tính trong gốc hoa này, thuận tiện giúp cho gốc hoa hồng tội nghiệp này giải độc, học theo cách của Liên phi, bỏ thêm cho hoa hồng một loại hoa độc khác nữa. Độc mà Tiểu Tiểu thêm vào, mùi hương không khác là mấy so với loại độc mà Liên phi dùng, nhưng vô hại đối với thân thể của người bình thường. Nhưng đây cũng không phải là tuyệt đối, chỉ cần trộn thêm một độc tố khác, thì sẽ có hại với sức khỏe con người.
Mà loại độc tố khác này, đương nhiên phải đợi khi Liên phi tới đây, mới tặng lại ả ta. Cười tươi rói, tâm tình Tiểu Tiểu dễ chịu không ít. Sớm biết Liên phi sẽ tặng mình một chậu hoa, nói gì đi nữa thì nàng cũng sẽ không đơn giản chỉ là tặng cho ả món quà nhỏ kia thôi đâu.
Chỉ là cách dụng độc hoàn toàn mới này, lại khiến Tiểu Tiểu tò mò không ít. Một bông hoa, ai cũng không ngờ rằng trong đó lại hạ độc chí mạng, có rất nhiều độc, có hại với sức khỏe con người, nhưng lại vô hại với hoa, thời gian bọn nó tồn tại trên thân cây hoa là có hạn, thông thường nhiều nhất thì cũng chỉ nửa tháng mà thôi. Nửa tháng sau, toàn bộ độc tố cũng tan hết, mà người bị hạ độc cũng hấp thụ được kha khá độc tố rồi, sau này có bị bệnh gì nạn gì đó, ai cũng sẽ không hoài nghi người tặng hoa…
Chỉ là nhân duyên của Tiểu Tiểu cũng thật là tốt, mình đến hậu cung chỉ mới vài ngày, Liên phi đã tới tặng hoa độc, chẳng lẽ ả cũng từng tặng hoa độc cho người khác rồi sao? Ả có thể đi đến vị trí ngày nay, Tiểu Tiểu biết ả tất có thủ đoạn của ả, chỉ là thủ đoạn hôm nay nàng học hỏi được, đúng là khiến nàng mở rộng mắt. Lúc nói chuyện, ả cũng chẳng làm khó gì mình một cách chính diện, đối với Hoa Nguyên, thậm chí còn không tiếc lấy nước mắt nhận sai; đối với mình, càng lấy lòng cộng thêm cảm giác uy hiếp âm thầm, tuy vẻ cười của ả rất giả dối, nhưng thần sắc lại chẳng có tí ti chán ghét nào, mà lễ phẩm ra tay thì lại….
“Nương nương…” Hoa Nguyên đã trở lại, ở ngoài cửa gọi một tiếng, đợi sau khi Tiểu Tiểu đáp lời, nàng ta đi vào, thấy Tiểu Tiểu vẫn còn đang ngắm hoa, nàng ta cẩn thận hỏi:
“Nương nương, hoa này có vấn đề gì à?”
Nàng với Tiểu Tiểu, tất nhiên là thân thuộc hơn người khác một chút, ban nãy khi Tiểu Tiểu bảo nàng và Từ ma ma ra ngoài, nàng liền biết ngay có chuyện, nhưng lúc đó có mặt Từ ma ma, nàng không lên tiếng mà thôi.
“Ừm, hai người các ngươi đã ra ngoài đủ nửa canh giờ chưa?” Tiểu Tiểu cười nhìn nàng ta.
“Tôi đi đủ rồi!” Hoa Nguyên cúi đầu, nhỏ giọng trả lời.
“Từ ma ma thì sao? Không phải chẳng hề ra ngoài đấy chứ?” Giọng nói hơi đề cao, mình vì muốn tốt cho bà ta, bà ta dám không làm theo?
“Có lẽ Từ ma ma mệt lắm rồi…” Hoa Nguyên giải thích.
“Ừm, ta thử bắt mạch giúp cô!” Khẽ than một tiếng, Từ ma ma, ngay mai chắc bà sẽ chịu đủ. Độc như nhau, người không giống nhau ngửi phải thì vẫn sẽ có sự khác biệt. Giống như ban nãy khi ngửi gốc hoa hồng này vậy, Hoa Nguyên ngửi phải, chỉ có chút ảo tưởng, nghĩ đến một số chuyện vui; mà Từ ma ma, thì lại thấy chóng mặt, có lẽ cũng có hiện tượng ù tai. Nếu bà ta không kịp thời ra ngoài đi lại, làm loãng độc khí hít vào kia, sáng sớm ngày mai có thể sẽ….
“Hoa Nguyên, không sao rồi!” Yên tâm buông tay nàng xuống, Tiểu Tiểu nói: “Thật không ngờ, ta chẳng qua chỉ là một ph