Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3084 lượt.

Nói!”
“Tối qua Vân phi nương nương sinh bệnh, Vương thái y đã qua đó kê thuốc, mãi đến giờ vẫn không thấy hiệu quả…” Hỷ công công đi vào, đem những lời mà lúc nãy Tiểu Đặng Tử đã nói thuật lại một lượt cho Hoàng thượng, Hoàng thượng không kiên nhẫn phất phất tay:
“Biết rồi, đi gọi Tiền thái y, bảo ông ta đi khám là được!”
“Hồi Hoàng thượng, Tiểu Đặng Tử nói, bây giờ nương nương đã không thể xuống giường được nữa…”
Lúc nãy ông cũng đã nghe ngóng qua, Vân phi còn bị nặng hơn Hoàng thượng nhiều, chỉ là ông không biết, việc này có phải cũng có liên quan đến Tiên phi không nhỉ? Lúc sắp đi, biểu tình của Tiên phi thật sự rất khủng khiếp. Nhưng lúc ở Ngự hoa viên, giữa hai người bọn họ cũng chẳng có tiếp xúc gì? Nhưng mặc kệ là có liên quan hay không, quyết đoán ban đầu của mình không sai, Tiên phi thật sự là không thể trêu chọc, chỉ có thể lấy lòng.
“Biết rồi, một lát trẫm sẽ đến đó thăm!”
“Hoàng huynh, sao đệ lại cảm thấy trùng hợp thế nhỉ?” Sóc vương ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng, lời nàng ta nói chuẩn xác đến vậy hay sao?
“Đúng là có hơi trùng hợp, lát nữa ta tới đó xem thử. Đệ xem…”
Hoàng thượng lén chỉ về phía Lân vương, những lời ban nãy hình như hắn chẳng nghe được gì hết, vẫn chuyên tâm vẽ tranh, suy nghĩ chuyện của hắn.
“Xong rồi!” Lại qua thời gian một nén nhang, cuối cùng Lân vương cũng đại công cáo thành mà ngẩng đầu, Sóc vương khẩn trương chạy lại, giờ đây hắn có chút không dám nhìn nhân vật trong tranh.
“Lân, nàng ta trông như thế này à?” Hoàng thượng nhìn cô gái trong tranh, miễn cưỡng cũng có thể coi là thanh tú, sao Lân lại thích cô gái như vậy nhỉ?
“Như thế nào, đệ xem với?” Tuy Sóc vương rất sợ, nhưng hắn cũng rất tò mò, cô gái đêm đó sao có thể coi là thanh tú được. nhiều nhất thì cũng chỉ là không xấu mà thôi, có phải hai người họ vốn chẳng phải cùng một người hay không?
Lúc này, hắn thật sự rất hi vọng, họ không phải là cùng một người. Bởi vì cho dù là cùng một người đi chăng nữa, Lân vẫn sẽ yêu nàng ta, mà mình thì vẫn muốn báo thù nàng ta, vì nàng ta, mà làm tổn hại đến tình cảm hai người, không đáng chút nào.
“Đây chính là cô gái kia sao?” Sóc vương chỉ bức tranh, trong lòng nhẹ nhõm không ít, Lân vương cười cười:
“Ừ, chính là đây, chắc không nhầm đâu. Hôm đó ta chỉ lo vui mừng, không nhìn cho kĩ , chỉ là nàng đã dịch dung, người vốn rất xinh đẹp, rất đáng yêu.”
Sóc vương nhìn tỉ mỉ, cô gái kia đã dịch dung, hắn cũng biết. Nhưng cô gái mà Lân vẽ ra, không giống với tiểu nha đầu bình dị sau khi dịch dung kia, nhưng y phục trên người lại có hơi giống, hay là mình cũng vẽ một bức, đến lúc đó nhìn biểu tình của Lân vương là biết ngay chứ gì?
“Ha ha, Lân, đệ cũng biết một cô gái rất xinh đẹp, rất ‘đáng yêu’, chi bằng đệ cũng vẽ ra cho huynh và hoàng huynh xem nhé?”
Sóc vương nhấn mạnh hai chữ đáng yêu, vốn Hoàng thượng thấy được vẻ thất vọng trong mắt Sóc vương thì trong lòng nhẹ nhõm không ít, nhưng giờ xem ra, Sóc vẫn còn chưa chịu từ bỏ, vẫn hoài nghi họ là cùng một người. Nhưng như vậy cũng tốt, có thể xác định rõ họ có phải là một người hay không, đối sách của hắn và Sóc vương cũng có thể tiến thêm một bước.
Nếu không có Tiểu Tiểu thì tốt quá! Hoàng thượng thầm than, trước kia có chuyện gì thì ba huynh đệ bọn họ đều cùng nhau bàn bạc, cùng nhau nghĩ cách. Nhưng nay vì một cô gái, rất nhiều chuyện phải giấu Lân, chỉ có hai người bọn họ. Sóc cũng rất lanh lẹ, nhưng không nghiêm cẩn như Lân. Làm chuyện gì đó sau lưng Lân, có lúc Hoàng thượng cũng thấy chột dạ, nhưng may mà, đàn ông trong tình yêu thì phản ứng chậm chạp hơn rất nhiều, nếu là bình thường, Lân đã sớm nhìn ra điều bất thường rồi.
“Xem, đây chính là cô gái kia mà đệ gặp!” Rất nhanh, Sóc vương đã đem dáng vẻ của cô gái đã hại hắn hôm đó dục hỏa đốt người bị đông ở bên ngoài suốt đêm mà vẽ ra. Cô gái kia, hắn đã sớm khắc sâu trong xương tủy, ăn sâu vào trong đầu óc, nhấc bút vẽ, ngay cả nghĩ cũng không cần nghĩ, tốc độ vẽ rất mau, nhưng bức tranh lại trông chẳng thô thiển tí nào hết.
“Sóc, đây chính là nàng ta sao?”
Nhìn đôi mắt ngây thơ, nụ cười điềm nhiên, còn cái vẻ tinh nghịch kia nữa của cô gái trong bức tranh, có nghĩ thế nào cũng không ngờ nàng ta lại là cao thủ dùng độc có thể khống chế Sóc vương.
“Lân, huynh cũng qua đây xem thử đi!” Thấy Lân vương đang ngẩn người, Sóc vương vội gọi lại, hắn còn phải đợi xem biểu tình của Lân vương nữa chứ?
“Ờ!” Không nhìn thấy ánh mắt tính kế kia của Hoàng thượng và Sóc vương, Lân vương đi qua đó, sau khi liếc nhìn cô gái trong tranh một cái, kinh nạc trợn to mắt, bắt đầu nhìn kĩ.
“Lân, huynh cũng biết nàng ta à?” Sóc vương hỏi dò, nhìn biểu tình vừa nãy, chắc phải nhận ra mới đúng.
“Ừm, Sóc, làm sao đệ quen biết được nàng ta?” Đè xuống sự kinh ngạc trong lòng, Lân vương muốn xem thử thái độ của Hoàng thượng và Sóc vương đối với nàng ra sao.
“Chỉ là gặp qua hai lần, có chút ấn tượng mà thôi! Lân, huynh thì sao? Làm sao huynh biết nàng ta, huynh có quen thân với nàng ta hay không?” Sóc vương suốt ruột hỏi.
“Tàm


Ring ring