Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343086
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3086 lượt.
trong thức ăn của nương nương, nhưng ngươi lại bỏ gì đó vào trong cơm của bọn ta! Thành thật khai báo, có lẽ nương nương sẽ tha cho ngươi một mạng, bằng không, ai cũng không cứu được ngươi!”
Tứ Nhi lắc lắc đầu, nước mắt đầm đìa nhìn Tiểu Tiểu, miệng nói: “Nương nương, người phải tin nô tỳ, nô tỳ thật sự không có…”
“Đủ rồi! Ngươi tên Tứ Nhi phải không? Bổn cung có thể tin ngươi bị oan, cho ngươi một cơ hội, ngươi hãy thuyết phục bổn cung, thế nào?” Tiểu Tiểu lạnh lùng nhìn nàng ta, lời của nàng khiến cho Từ ma ma cả kinh, đau lòng hỏi:
“Nương nương, người không tin lão nô?”
“Từ ma ma, chớ có nóng vội! Bổn cung sao lại không tin ngươi được chứ? Nhưng bổn cung cũng từng nói, điều nhìn thấy chưa chắc đã là thật, dù là tận mắt nhìn thấy cũng vậy. Ma ma, tuổi tác của Tứ Nhi vẫn chưa lớn lắm, bổn cung muốn cho nàng ta một cơ hội. Nếu như là nàng ta làm, thì hãy thẳng thắn với bổn cung, bổn cung sẽ xử phạt nhẹ. Nếu không phải nàng ta làm? Thì hãy thuyết phục bổn cung, bổn cung tuyệt đối sẽ không truy cứu! Các ngươi cũng nghe rõ cho bổn cung, chuyện đó bổn cung biết là có tồn tại, hôm nay nhất định sẽ bắt cho ra tên ăn trong bò ngoài kia, tiện đà cũng để mọi người chứng kiến năng lực phạt người của bổn cung, hờ hờ…”
Nghe mấy câu nói sau cùng của Tiểu Tiểu, cung nhân xung quanh đều sợ đến nỗi bủn rủn cả người. Tuy nàng chưa từng nghiêm túc phạt qua ai, lần duy nhất xử phạt thì cũng chỉ là phạt quỳ thôi. Nhưng nguyên nhân lúc đó cũng không phải là phản bội nàng, chỉ là do đi theo sau nàng khiến cho nàng thấy phiền. Lần này là phản bội, nàng ấy sẽ làm gì đây? Lột da lóc xương hay dùng kim đâm người? Hay là kẹp tay, đóng đinh?
Nghĩ đến những phương pháp phạt người trong hậu cung, bọn họ bắt đầu sợ hãi. Nhưng họ có nằm mơ cũng không ngờ rằng, phương pháp phạt người của Tiểu Tiểu còn kinh khủng hơn, cao cấp hơn.
“Tứ Nhi, nương nương đã cho ngươi một cơ hội rồi, ngươi mau nói ra đi!” Bình thường Từ ma ma đối xử rất tốt với thủ hạ, giờ bà thấy Tiểu Tiểu nói vậy, vội khuyên răn.
“Nương nương, thật sự không phải nô tỳ…” Nghe Tiểu Tiểu nói vậy, Tứ Nhi cho rằng chủ tử này dễ qua mặt, càng cắn chặt răng hơn, dù sao chỗ nàng ta giấu đồ rất bí mật, không thể bị người khác tìm ra được. Hơn nữa, cái chuyện phản bội chủ tử này, ở cung nào cũng là tội lớn, cho dù chủ tử có tốt bụng tha ngươi một mạng, bị đánh chịu tội cũng là điều tất nhiên, mai sau trong cung này, mọi người vẫn sẽ coi thường ngươi, ức hiếp ngươi, chi bằng đánh chết cũng không nhận.
“Vậy sao?” Thấy được sự giãy giụa trong mắt nàng ta, Tiểu Tiểu cười nhạt:
“Tứ Nhi, ngươi nói xem bổn cung có tin được ngươi hay không? Vừa nãy lúc ngươi nói chuyện, mắt không được tự nhiên đảo đi đảo lại rất lâu. Không biết ban nãy ngươi đang nghĩ cái gì nhỉ? Nghĩ rằng thà chết cũng không thừa nhận à? Cách làm người của Từ ma ma, mọi người đều rõ, hẳn là bà ấy sẽ không cố ý nhắm vào ngươi đâu? Như vậy đi, bổn cung khảo nghiệm ngươi trong thời gian một nén nhang, sẽ không tổn hại đến ngươi, cũng sẽ không dụng hình với ngươi, chỉ cần ngươi có thể vượt qua, bổn cung sẽ tin ngươi. Sao nào, cũng coi như là ưu đãi với ngươi lắm rồi đấy?”
“Khảo nghiệm thế nào?” Tứ Nhi khó hiểu hỏi.
“Rât nhanh sẽ biết thôi, không đánh ngươi, không mắng ngươi, hờ hờ. Thắp nhang lên!”
Sắc mặt Tiểu Tiểu lạnh lẽo, Từ ma ma vội đốt nhang lên, tò mò nhìn xem Tiểu Tiểu muốn khảo nghiệm Tứ Nhi như thế nào. Không đánh không mắng, thật sự có thể lấy cung hay sao?
Nhìn nhang từ từ được thắp lên, Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng: “Bây giờ có thể bắt đầu được rồi!”
Nói xong, ngọc thủ nhanh chóng huơ một vòng ngay trước mắt mọi người, còn chưa có ai nhìn rõ là chuyện gì, thì Tiểu Tiểu đã ngồi trở lại ghế quý phi, bật cười ha ha:
“Tứ Nhi, cứ từ từ mà hưởng thụ đi!”
Mọi người đều kinh ngạc nhìn Tứ Nhi đang mê mang quỳ dưới đất, hưởng thụ gì, không phải cũng giống như ban đầu thôi sao?
Lại nói đến Tứ Nhi, nàng ta chỉ cảm thấy trước mắt hoa hết cả lên, trên thân đột nhiên bị điểm vài cái, người không động đậy được nữa. Tuy nàng ta không biết võ công, nhưng cũng từng nghe nói qua, chắc hẳn là ban nãy nương nương đã điểm huyệt mình. Nhưng cũng chỉ là thời gian một nén nhang thôi mà, không động đậy được cũng chẳng sao, nhịn một lát sẽ qua nhanh thôi.
Chẳng qua là nàng ta cũng quá coi thường thủ đoạn của Tiểu Tiểu rồi, đối với những người phản bội nàng, sao nàng có thể dễ dàng bỏ qua được chứ? Tứ Nhi còn chưa thả lỏng được tâm tình, nàng ta đã nhịn không được mà bật cười khặc khặc, mà phần da trên người bắt đầu phát ngứa, muốn gãi, tay chân lại không thể động đậy được…
Mọi người kinh ngạc lần nữa mà nhìn nàng ta, Từ ma ma tức giận quở trách:
“Nô tài to gan, dám cười lớn ngay trước mặt nương nương, còn ra thể thống gì nữa?”
“Nương nương…nô tỳ cũng…không muốn cười…nhưng…”
Trong tiếng cười, tiếng nói của Tứ Nhi đứt quãng. Tiểu Tiểu lạnh mắt nhìn nàng ta, mới bắt đầu mà đã cười thành ra như vậy rồi, ta muốn xem xem ngươi có thể cầm cự được bao lâu.
Khói nhang vẫn từ từ l