Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta
Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3082 lượt.
trộm đi mất, nhưng lúc đó nàng đang “ngủ” mà, đương nhiên không biết là ai trộm rồi. Nhưng trong lòng Tiểu Tiểu lại lén bật cười: Thì ra Hoàng thượng lại có cùng sở thích với mình – trộm!
“Chết rồi, đây là thứ mà Liên phi nương nương mới tặng cho người, sao bỗng dưng lại mất vậy? Nếu truyền đến tai Liên phi nương nương…thế thì phiền to!”
Từ ma ma bất an đi tới đi lui, tuy rằng bây giờ Liên phi đang trúng độc không rảnh đi lo mấy việc này, nhưng sớm muộn rồi cũng sẽ biết, biết được rồi thì ả ta sẽ tìm lý do để giáo huấn nương nương.
“Nương nương yên tâm, nô tỳ sẽ đi tra xem tối qua là ai trực đêm, nhất định sẽ tìm được hoa.” Phiền não cũng chẳng ích gì, vẫn nên tìm được hoa trước cái đã.
“Mất rồi cũng tốt, chẳng phải chỉ là một chậu hoa độc thôi sao?”
Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, không phải Hoàng thượng ghét mình lắm à? Sao phải trộm chậu hoa độc này? Là muốn hại mình hay là hắn cũng biết hoa này có vấn đề? Chẳng lẽ rất nhanh rồi hắn sẽ lén đem hoa đưa trở lại à? Bây giờ hắn đặt hoa ở đâu? Nếu như là ở bên cạnh hắn, sau đó để Liên phi biết được…
“Há há…”
Tiểu Tiểu cười phá lên, dọa cho Từ ma ma phát sợ, không phải nương nương bị sợ đến ngốc luôn rồi đấy chứ? Bây giờ nàng ấy nên lo lắng mới đúng, sao lại cười nhỉ?
Nhưng điều bà không biết là, ngoại trừ chuyện của Điểm Điểm ra, Tiểu Tiểu có bao giờ lo lắng qua đâu?
“Nương nương, người không sao chứ? Nô tỳ sẽ đi tìm thái y ngay!”
Xoay người định chạy ra ngoài, Tiểu Tiểu kéo bà ta lại cười nói:
“Ta không sao. Ma ma cũng biết hoa có độc, ai đó trộm đi không phải sẽ càng tốt, đỡ cho bổn cung phải trúng độc hay sao?”
“Nhưng không phải nương nương nói, người đã giúp hoa giải độc rồi mà? Sao hoa còn có độc nữa?” Từ ma ma khó hiểu nhìn Tiểu Tiểu, lời của nương nương thật thâm thúy, có mấy cái sao bà nghe mãi mà chẳng hiểu gì hết?
“Từ ma ma, chuyện ta bảo bà chú ý đã có tiến triển gì chưa?”
Quay đầu nhìn Hoa Nguyên, Tiểu Tiểu nhanh chóng giúp nàng ta thay thuốc, nằm thêm hai ngày, nàng ta có thể xuống giường được rồi. Nhưng muốn phục hồi hoàn toàn, ít nhất cũng phải hơn một tháng nữa.
“Suy đoán của nương nương quả nhiên chính xác, nô tỳ đã tra ra được là ai rồi, nhưng nô tỳ muốn xác định thêm lần nữa!” Từ ma ma nhìn Tiểu Tiểu đầy vẻ kính phục, Tiểu Tiểu cười nói:
“Được thôi, thế thì cho ngươi thời gian thêm một ngày để xác định, ngày mai ta sẽ khen thưởng cho nàng ta thật hậu hĩnh. Đúng lúc cho người trong cung thấy được thủ đoạn của ta, thật ra con người ta vốn rất dễ chung sống, chỉ cần các ngươi không phản bội ta, cái gì cũng dễ nói; nếu phản bội ta, hừ…”
“Nương nương, nô tỳ không dám!” Từ ma ma muốn quỳ xuống bày tỏ lòng trung, Tiểu Tiểu một tay ngăn bà ta lại, cười nói:
“Ta ghét việc cứ hở ra một tí lại quỳ xuống, bên ngoài thì cứ chiếu theo cung quy mà làm, trong cung ấy à, mấy cái hư lễ này thì miễn đi. Chỉ cần trong lòng các ngươi trung thành với ta là được rồi!”
Hôm nay vẫn không thể ra ngoài, hai đại chủ phi đều có ‘bệnh’, các cung phi đều bận đi bày tỏ lòng trung với bọn họ, bên chỗ Tiểu Tiểu lại có một ngày yên tĩnh hiếm hoi. Buổi chiều ngày thứ hai, nha hoàn ăn trong bò ngoài kia bị áp giải đến, cung nhân của Lâm Tiên cung đều vây lại đứng một bên để xem, quỳ dưới đất chỉ có nha hoàn kia.
“Từ ma ma, chính là nàng ta à?”
Tiểu Tiểu ngồi trên ghế quý phi, lười biếng liếc nhìn nàng ta một cái, thân thể gầy gò y như chưa phát dục vậy, nàng ta nhát gan cúi đầu xuống, Tiểu Tiểu nghĩ thế nào cũng không ra, một nha đầu như vậy mà lại dám nằm vùng?
Nằm vùng hả, ít nhất cũng phải to gan một chút, xinh đẹp một chút, vóc người khá hơn chút.
Xem ra, đúng là nhìn người không thể trông tướng mạo. Sau này nhìn người phải nhìn từ trong lòng, không thể lại để vẻ bề ngoài của họ đánh lừa nữa.
“Dạ, nương nương! Nô tỳ đã âm thầm quan sát mấy ngày, chính nàng ta không sai!” Từ ma ma cây ngay không sợ chết đứng mà nói, nương nương từng bảo, người đối tốt với nàng ấy thì nàng ấy sẽ không làm khó, đây là lúc để tỏ lòng trung với nương nương.
“Ừm. Ngươi tên gì? Lời của Từ ma ma có đúng hay không? Ngươi còn lời gì để nói nữa không?”
Tiểu Tiểu nhìn nàng ta, không tức giận ngút trời như trong tưởng tượng của các cung nữ, mà vẻ mặt lại hòa ái, thân cận.
“Nô tỳ không có phản bội nương nương!” Cung nữ cúi thấp đầu, sợ sệt nói.
“Tứ Nhi, ngươi không phản bội nương nương? Thế kẻ nào đã lén lút mỗi ngày bỏ thứ gì đó vào trong thức ăn của mọi người hả?” Từ ma ma tức giận nhìn nàng ta, làm cho Tứ Nhi sợ đến nỗi lắc đầu lia lịa:
“Ma ma, nô tỳ không bỏ gì vào trong đó hết…”
“Ý ngươi là, ma ma ta già cả hoa mắt nên nhìn lầm hay sao?” Từ ma ma tức giận nhéo lỗ tai nàng ta, vừa nghĩ tới nàng ta là tay sai của Liên phi, bà liền tức không chịu được. Nếu không phải nhờ nương nương, suýt nữa mình đã bị Liên phi hại chết rồi.
“Không phải…ma ma…ma ma…”
Tứ Nhi ngẩng đầu, thà chết không nhận tội. Từ ma ma cười lạnh một tiếng:
“Còn không nhận? Tứ Nhi, ngươi không hại nương nương sao? Ngươi không bỏ thứ gì vào