Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343081

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3081 lượt.

tạm, cũng chỉ là gặp qua hai lần, không quá thân thiết!”
Bằng trực giác, Lân vương cảm thấy trong lời nói của Sóc vương có gì đó không đúng, cho nên hắn giữ lại trong lòng, không nói ra người đấy là Tiểu Tiểu. Nhưng trong lòng hắn lại kinh ngạc muôn phần, Sóc vương thấy nàng quen mắt, còn có thể nhớ được hình dáng của nàng, chẳng lẽ nàng thật sự đang ở trong Sóc vương phủ sao?
Nữ nhân, hắn đã gặp nhiều, nhưng có thể khiến cho Sóc vương nhớ được hình dáng thì lại chẳng có mấy ai, có phải Sóc vương cũng thích nàng hay không?
Nghĩ đến khả năng này, tim Lân vương lại nhói lên, đừng như vậy, nàng là của mình, mà Sóc vương là huynh đệ của mình, hắn không muốn mất đi Tiểu Tiểu, cũng không muốn vì một cô gái mà phá vỡ tình cảm huynh đệ.
“Ớ, nàng ta không phải là Tiểu Tiểu?” Sóc vương cẩn thận hỏi, Lân vương thản nhiên lắc đầu, không phải Tiểu Tiểu, còn có thể là ai được chứ?
Chỉ là những câu sau cùng đó hắn giữ lại trong lòng, không nói ra mà thôi.
“Ha ha, thế thì tốt, huynh không biết đâu, nữ nhân kia đáng ghét chết đi được…”
Sau khi xác định nàng không phải là Tiểu Tiểu, rốt cuộc Sóc vương đem tội ác của ‘nàng’ tố cáo với Lân vương, Lân vương đồng tình nhìn Sóc vương, cười nói:
“Thế thì thật là lợi hại, nhưng ta cứ cảm thấy đệ đã gây chuyện gì đó, bằng không, sao nàng ấy lại vô duyên vô cớ chỉnh đệ chứ?”
Mấy việc ác này, đích thực là hợp với tác phong trước giờ của Tiểu Tiểu, nhưng nàng sẽ không vô duyên vô cớ hại người, trừ phi đã làm chuyện gì đó hại nàng hoặc là những chuyện mà nàng không thể nhìn được. Thấy bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của Sóc vương đối với nàng, may mà mình không nói là quen biết nàng, bằng không, chắc chắn là Sóc vương sẽ không nói cho mình biết, mà sẽ lén đi tìm nàng, lén báo thù nàng.
“Sao huynh biết nàng ta sẽ không vô duyên vô cớ chỉnh người? Nàng ta làm việc vốn chẳng theo lẽ thường, làm gì cũng tùy hứng!”
Ảo não nói một tiếng, đáng thương cho một đời anh minh của mình, bị nữ nhân kia hủy mất rồi.
“Ta cũng chỉ đoán thế thôi. Sóc, đệ xem ánh mắt của nàng ấy rất đơn thuần, không giồng như người có thể làm ra mấy chuyện kia!”
Chỉ bức tranh, Lân vương không thể không bội phục kĩ thuật vẽ tranh của Sóc vương, đúng là khá có thần, khá đẹp đấy – chí ít, đẹp hơn bức tranh của mình nhiều.
Đấy không phải do kĩ thuật vẽ của mình tệ, chỉ là mình không muốn để người khác biết được tướng mạo của nàng, muốn lén giấu nàng đi mà thôi.
“Hứ, nếu không phải dùng ánh mắt đó mê hoặc đệ, đệ có thể trúng kế nàng ta được hay sao?” Sóc vương phẫn nộ nhìn bức tranh, trong lòng nguyền rủa nũ nhân kia mấy bận, khiến cho Tiểu Tiểu đang ở Lâm Tiên cung lạnh đến phát run, không biết là ai lại đang tính kế nàng nữa đây.
“Ha ha, hoàng huynh, huynh còn đi thăm Vân phi nữa không? Phỏng chừng nàng ta sắp không xong rồi…”
Nghĩ muốn về, buổi tối còn phải đến phủ của Sóc vương xác định một lần, biết được nàng ở đâu, hắn mới có thể yên tâm được. Lời ban nãy của Sóc vương khiến hắn thấy không yên tâm, không biết Sóc vương đã giấu nhẹm đi đoạn nào rồi?
“Lân, đệ định về rồi à? Về có việc sao?” Hoàng thượng cười cười, còn không biết tâm tư của Lân hay sao? Nhưng rốt cuộc về nhà làm gì, hắn thật sự không biết.
“Không có gì!” Lân vương lắc lắc đầu, cười với Sóc vương một cái:
“Lâu lắm không đến phủ của đệ chơi rồi, giờ lại muốn đến đó đi dạo đấy?”
“Đi đi, các đệ đều đi hết cả đi! Dù sao thì mấy chuyện tự tại cũng chẳng có phần của ta…” Nhìn hai người họ với vẻ hâm mộ, tại sao lúc đầu Hoàng đế được chọn lại không phải bọn họ, mà lại là kẻ mệnh khổ mình đây cơ chứ?
“Hoàng huynh, mỗi ngày đều có nhiều mỹ nữ ở cùng huynh như vậy, huynh còn chê không tự tại hả?” Sóc vương không sợ chết nhìn Hoàng thượng, Hoàng thượng phẫn nộ thét:
“Hai người các ngươi, có phải cũng muốn tự tại một chút hay không…”
“Không cần không cần! Bọn đệ đi, bọn đệ đi…”
Hai vị vương gia chật vật bỏ chạy, Hoàng thượng cô độc ngồi lại, đem hai bức họa của Lân vương và Sóc vương bày ra bàn, bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu…
Đây không phải một người sao? Thứ không thay đổi nhất ở con người chính là mắt, đôi mắt của hai người có hơi giống nhau, còn gì giống nữa nhỉ? Sao hắn cứ cảm thấy quái quái thế nào ấy?
Sóc vương hai lần đều bị trúng kế nàng ta, Hoàng thượng nhìn mỹ nữ kia, nữ nhân như vậy rất đơn thuần rất ngây thơ, nếu như nàng đến trước mặt mình, dùng ánh mắt này nhìn mình, mình có trúng kế nàng ta hay không?
Nàng ta khống chế Sóc vương như thế nào? Chẳng lẽ dùng sắc đẹp dụ dỗ? Nghĩ đến đây, Hoàng thượng cười cười, chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu, đàn ông trên đời, có mấy ai thoát được kia chứ?
***
“Nương nương, chậu hoa mà Liên phi nương nương tặng người đâu rồi? Hôm qua vẫn còn ở đây mà? Sao bỗng dưng lại biến mất thế nhỉ?”
Từ ma ma vừa vào tẩm thất của Tiểu Tiểu, liền nhìn thấy trước cửa sổ thiếu mất mấy thứ, bà khó hiểu hỏi.
“Đúng đó, chậu hoa kia đâu? Tối qua rõ ràng còn đây cơ mà?”
Tiểu Tiểu gãi đầu, nàng đương nhiên biết rằng hoa đã bị người ta