XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3511 lượt.

y sao? Y biết mình đã là người của Lân vương, nhưng lại vẫn tiếp nhận mình, bày tỏ tình yêu sâu sắc gì đó với mình, mà Lân vương thì lại thành một đôi với Thủy Thủy đang mang đứa con không rõ là của ai, lấy quan hệ của Lân vương với Hoàng thượng, cho dù không có Tiên phi, Hoàng thượng cũng sẽ không động gì tới hắn. Bàn tính như ý này tính toán không tồi, nhưng người khác có chịu phối hợp hay không thì chưa chắc.
Về việc Hoàng thượng thả mình ra khỏi lãnh cung trước khi Vu tướng tới cầu xin mà y nói, nàng lại chẳng cho rằng Hoàng thượng đối xử tốt với nàng, hoặc là có hứng thú gì với nàng cả. Như lúc trước đã nói, thả mình ra là để đám nữ nhân trong hậu cung của hắn đối phó với mình, chứ chẳng phải thả mình ra để hưởng phúc đâu.
Hơn nữa, hắn biết Vu tướng nhất định sẽ bận tâm tới chuyện này, mà hắn lại thả mình ra trước khi Vu tướng tới cầu xin, cũng là để chừa lại mặt mũi cho Vu tướng, cho Vu gia một cái bậc thang đi xuống.
Nhưng thái độ Hoàng thượng đối với mình là gì, Tiểu Tiểu thật sự là nghĩ không thông, mù mờ không hiểu. Mấy lần khoan dung, thật sự là để khiến cho mình bị chúng phi tử xa lánh hãm hại à, hay là hắn cũng đã chú ý tới mình rồi? Giống như chậu hoa kia vậy, hắn biết hoa có độc nên cứu mình, hay là lén trộm hoa đi để gây mâu thuẫn giữa mình và Liên phi?
“Cám ơn nàng, Tiểu Tiểu. ‘Song quản tề hạ’ là do ta và cha thương lượng cả đêm mới nghĩ ra. Nếu nàng đồng ý thì thật tốt quá. Cái gọi là ‘song quản tề hạ’ chính là cùng lúc ra tay từ phía Hoàng thượng và Lân vương. Một mặt nàng lén gặp Lân vương, thuyết phục Lân vương cưới Thủy Thủy; mặt khác ra tay từ phía Hoàng thượng, xin thánh chỉ ban hôn là được. Thật ra trong hai người chỉ cần một người đồng ý, thì Thủy Thủy có thể gả cho Lân vương được rồi. Tiểu Tiểu, chẳng phải nàng còn kì hạn hai tháng hay sao? Ta nhất định sẽ tìm được Thủy Tiên, đợi khi nàng xuất cung, gả cho ta được không? Chuyện nàng cùng Lân vương, ta sẽ không để ý…”
Ngươi không để ý? Nhưng ta thì để ý, Tiểu Tiểu tức giận nhìn hắn ta, bọn họ đúng là đã nghĩ hết cho mình rồi. Vì để vịn vào cái cây đại thụ là Lân vương này, mà lại có thể đồng ý tiếp nhận một nữ nhân biết rõ là đã có quan hệ với người đàn ông khác. Không biết khi Điểm Điểm của mình xuất hiện, bọn họ sẽ có biểu tình gì đây?
“Vu Hoa, thật đúng là cám ơn ngươi đã suy nghĩ hết thảy mọi thứ cho ta. Ngươi cũng biết đấy, bây giờ ta đã là nữ nhân của Lân vương rồi, mà thân phận của ta lại là phi tử của Hoàng thượng. Ngươi có biết phi tử của Hoàng thượng là làm gì hay không? Chính là tiểu thiếp của Hoàng thượng, khi Hoàng thượng có nhu cầu, phải giúp Hoàng thượng tiết dục. Ta còn phải ở đây hai tháng, ngươi nói xem Hoàng thượng có tới tìm ta không? Ngươi có từng nghĩ qua ta sẽ nhanh chóng trở thành nữ nhân của Hoàng thượng hay không? Khi đó ngươi tìm được Thủy Tiên, có thể để nàng ta quy vị, nhưng việc cưới một nữ nhân đã từng có hai người đàn ông, trong lòng ngươi thoải mái được sao? Phụ thân Vu tướng của ngươi sẽ đồng ý hay sao? Nữ nhân như vậy, có thể nói là đồi phòng bại tục…”
Tiểu Tiểu phẫn nộ thét lên, mình cũng đã tiến cung rồi, sao bọn họ vẫn bức ép mình vậy chứ? Bọn họ có còn chút lương tâm nào không? Rốt cuộc là bọn họ có đang tìm người không vậy?
“Tiểu Tiểu, nàng đừng sợ, ta yêu nàng, ta sẽ không chê bai nàng, đợi nàng xuất cung, hãy gả cho ta được không? Có ta ở đây, nàng hãy yên tâm, sẽ không có ai khinh thường nàng, cũng sẽ không có ai biết mấy chuyện này đâu…”
Nhìn cái vẻ khẩn trương đó của Vu Hoa, Tiểu Tiểu cười lạnh, mình nào có sợ chứ? Là bị hắn ta làm cho tức đấy được không hả? Ngươi không chê bai ta, ta chê bai ngươi!
“Vậy thì ta nên cảm động lắm đây? Vu Hoa, ngươi có biết tại sao Hoàng thượng lại thả ta ra không? Ngươi có biết Hoàng thượng nói thế nào với mấy nàng kia không? Ta nói cho ngươi, được chứ?”
Khinh thường nhìn hắn ta, tên đàn ông vì để lợi dụng mình mà không tiếc diễn ra cái vở kịch si tình rẻ tiền này, về sau, nàng không muốn nhìn thấy hắn ta nữa, kì thật trong tận xương tủy, hắn giống hệt như cha hắn ta vậy! Đều chẳng phải thứ gì tốt lành!
____________________
Chú thích:
(1) Song quản tề hạ: : Chữ “Quản” ở đây là chỉ bút viết. Nguyên ý của câu thành ngữ này là chỉ dùng hai tay cầm bút đồng thời vẽ tranh, về sau người ta thường dùng để ví về cùng một lúc làm hai việc.
Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Đồ họa kiến văn chí – quyển thứ năm.”
Nhà danh họa Trương Tào triều Đường rất nổi tiếng về vẽ tranh sơn thủy. Trước khi vẽ tranh, ông thường ngồi tĩnh tọa một hồi lâu, khi đã có linh cảm là ông cầm bút vẽ nhanh thoăn thoắt cho tới khi vẽ xong mới thôi. Có một nhà danh họa cùng thời với ông là Tốt Hùng nghe nói ông có nét vẽ cây thông rất độc đáo, mới thỉnh cầu vẽ cho mình xem để mở mang tầm mắt. Trương Tào nhận lời vẽ để mọi người cùng xem. Bấy giờ hai tay ông đều cầm bút, một tay thì vẽ cành lá, còn một tay vẽ thân cây. Chỉ thấy cành lá đâm chồi nảy lộc, xanh tươi mơn mởn, còm thân cây thì vững vàng ngạo nghễ, trần trề nhựa sống, khiến người đứng x