Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343102
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3102 lượt.
lại!”
“Nương nương, nàng muốn khâu thật à?” Vu Hoa vốn còn tưởng Tiểu Tiểu nói chơi, không ngờ nàng muốn làm thật, dọa cho tim hắn đập trật nhịp.
“Đương nhiên là thật rồi, huynh cho rằng còn giả được nữa hay sao? Hơn nữa, nếu không khâu lại cho nàng ta, huynh muốn để nàng ta sau này trở thành đứa câm à?”
Lườm Vu Hoa một cái, Vu Hoa cười hề hề: “Ban nãy ta tưởng nàng nói chơi thôi. Không ngờ nàng làm thật, ha ha, nương nương, cần ta giúp không?”
Tiểu Tiểu than: “Tạm thời không cần, việc này cũng nhanh thôi, huynh tìm ta chắc là có chuyện chứ gì? Đợi ở đây trước đi, lát nữa khâu xong ta sẽ tìm huynh sau!”
Tiểu Tiểu biết ngoại thần tiến cung thật không dễ dàng gì, lần này Vu Hoa đến đây tìm mình nhất định là có chuyện muốn nói. Mà chuyện giữa hai người bọn họ, phải nói sau lưng mọi người, không thể tiết lộ một câu, suy cho cùng thì chuyện đó liên quan đến mạng của rất nhiều người.
Tuy rằng thừa tướng đối xử với mình chẳng tốt đẹp gì, nhưng chung quy thì Tiểu Tiểu vẫn không phải người lòng dạ độc địa. Bên đấy vô tình với nàng, nàng có thể tức giận, thậm chí có thể báo thù, nhưng nếu như liên lụy đến tính mạng của những người bên đó, thì nàng phải suy nghĩ lại rồi đây.
Nói thật, cái việc khâu lưỡi này Tiểu Tiểu chưa từng làm qua, nhưng giống như những gì nàng đã nói, chuyện gì cũng đều có lần đầu tiên, đều phải làm thử. Huống hồ, làm vậy đối với Tứ Nhi cũng chẳng có trở ngại gì, khâu tốt, nàng ta có thể nói chuyện, sinh hoạt như người bình thường, khâu không tốt, nhiều nhất thì cũng giống như không khâu vậy thôi, cũng chẳng ảnh hưởng gì tới sức khỏe nàng ta hết. Cho nên Tiểu Tiểu muốn thử xem, đấy không chỉ là sự quan tâm của chủ tử đối với nô tài, mà còn là sự nhiệt tình của một đại phu đối với việc hành y.
Thu lại vẻ tản mạn lúc bình thường, để lại hai công công ở bên trong hầu hạ, những người khác đều đợi ở bên ngoài. Tuy hoàng cung chẳng có bao nhiêu tình người, nhưng khi bọn họ nghĩ đến bản thân và Tứ Nhi đều là mệnh nô tài như nhau, trong lòng cũng không khỏi quan tâm tới nàng ta chút xíu.
Lần đầu tiên làm, nhưng Tiểu Tiểu chẳng khẩn trương tẹo nào, điểm huyệt ngủ của Tứ Nhi, bảo một thái giám mở miệng nàng ta ra, Tiểu Tiểu xem xét, cầm kim chỉ đặc chế lên bắt đầu khâu một cách cẩn thận. Khoảng chừng nửa canh giờ, lưỡi đã được khâu xong, sau khi Tiểu Tiểu thu chỉ thì giúp nàng ta bôi thuốc trị thương. Lúc này Từ ma ma cũng đã tỉnh lại, nhìn thấy Tứ Nhi yên tĩnh nằm trên giường kia, Từ ma ma kinh ngạc nói:
“Nương nương?”
“Ừm, đã may xong rồi. Tìm người đến trông nàng ta đi!”
Nói đoạn, Tiểu Tiểu cẩn thận đặt hai tay nàng ta ngay ngắn, lúc sắp đặt xuống, lông mày của nàng bực bội nhíu lại:
“Nương nương, sao vậy?”
Từ ma ma xem xét ngôn từ nét mặt thấy Tiểu Tiểu bực bội, bất an hỏi.
“Không có gì, phỏng chừng đến mai nàng ta mới tỉnh lại. Hôm nay không cần đút cho nàng ta ăn cái gì hết, ngay đến nước cũng không được, biết chưa?”
Từ ma ma vội vàng gật đầu, nhìn Tiểu Tiểu đi ra ngoài, lúc sắp ra cửa, bà mới hỏi:
“Nương nương, chuyện của Tứ Nhi xử lý sao đây?”
“Đợi nàng ta tỉnh rồi tính sau!”
Tức tối nói một tiếng, Tiểu Tiểu mắng: “Hèn hạ!”
Liên phi, thật đúng là mỹ nữ rắn rết, lớn lên xinh đẹp thì có ích gì? Lòng dạ như rắn rết, thật không biết Hoàng thượng nghĩ sao nữa, để một kẻ như vậy chưởng quản hậu cung, hậu cung có thể bình an được hay sao?
Nhưng mấy chuyện này cũng chẳng can hệ gì tới Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu chỉ thèm đi để ý những người đắc tội nàng, còn những người khác có thể đứng dạt sang bên, nàng cóc thèm bận tâm.
…………
“Có chuyện gì xin huynh hãy nói đi!”
Trong tẩm thất của Tiểu Tiểu có Hoa Nguyên đang nằm, chuyện mình không phải Tiên phi thật sự ngay đến Hoa Nguyên cũng không biết. Cho nên nàng và Vu Hoa đến phòng bên, nơi để rất nhiều đồ hay ho.
“Tiểu Tiểu, nàng sống có tốt không?”
Sớm muốn hỏi rồi, chỉ là vẫn chưa có cơ hội, nay nhìn thấy giai nhân mình ái mộ đã lâu, Vu Hoa động tình mà hỏi.
“Tốt? Huynh nói xem? Ngày đầu mới đến, liền nhận được thánh chỉ mà Hoàng thượng sớm đã chuẩn bị sẵn, trực tiếp bị biếm đến lãnh cung, ở hơn mười ngày, huynh nói xem có tốt không?”
Tiểu Tiểu cười lạnh, y cũng là người Vu gia, tại sao không có ai nói cho nàng biết hôm đó rốt cuộc là chuyện gì?
“Xin lỗi…” Vu Hoa cúi đầu xuống, là y giấu giếm, lúc đó không nói cho nàng biết tình hình trong cung.
“Nói xin lỗi thì có ích gì? Nhưng cũng chẳng sao cả, bây giờ không phải ta đã ra ngoài rồi sao? Đúng rồi, trước giờ vẫn chưa gặp được huynh, cũng chẳng có cơ hội hỏi, có tin tức của Thủy Tiên chưa?”
Tiểu Tiểu cười khổ một tiếng, tuy mình sống trong cung vốn chẳng có gì khổ sở cả, nhưng ở trước mặt Vu gia, nàng không muốn biểu hiện ra ngoài.
“Chưa…chưa có…” Không ngờ Tiểu Tiểu lại hỏi tới vấn đề này, Vu Hoa lắp ba lắp bắp trả lời. Cha vốn chẳng hề phái người đi tìm muội ấy, nhưng y không thể nói cho Tiểu Tiểu. Mà nói dối với Tiểu Tiểu, y lại cảm thấy muôn phần áy náy.
“Thế thì phải tìm mau lên, sắp được một tháng rồi đó? Vu Hoa, h