Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343094

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3094 lượt.

con đường sống!”
“Đúng đó, Tứ Nhi, bọn ta cũng không tin ngươi thật sự muốn hại nương nương…”
Nhìn thấy Từ ma ma khuyên bảo Tứ Nhi, mấy cô cung nữ bình thường có quan hệ khá tốt với Tứ Nhi cũng bắt đầu lên tiếng. Tiểu Tiểu cũng không vội bức cung, nàng bình tĩnh mà nhìn vở kịch thâm tình trước mắt. Việc Tứ Nhi làm cũng không hẳn là sai, chí ít thì thứ mà nàng ta bỏ vào thức ăn của cung nữ không phải là độc, mà là thuốc giải.
Tứ Nhi cúi đầu, không nhìn bất kì người nào cả, trong đầu nhanh chóng nghĩ xong một phen, cuối cùng nàng ta cũng hạ quyết tâm, ngẩng đầu nhìn vị nương nương cao cao tại thượng kia, buồn bã cười nói:
“Nương nương, người là vị chủ tử đối xử với hạ nhân tốt nhất mà nô tỳ từng gặp. Không phải Tứ Nhi có lòng muốn phản bội người, thật sự chỉ là bất đắc dĩ, chỉ là bất đắc dĩ thôi…”
Nói xong, hàm răng dùng sức cắn một cái, máu tươi trào ra: Chết như vậy cũng tốt, chí ít thì cũng không cần phải chịu sự trừng phạt của bất kì bên nào…
“Tứ Nhi, ngươi…” Từ ma ma kinh hãi nhìn sự dứt khoát của Tứ Nhi, sao nàng ta có thể…
Sao đột nhiên nàng ta lại cắn lưỡi tự vẫn vậy chứ?
“Nương nương, cái này…” Từ ma ma nhìn Tứ Nhi, rồi lại nhìn Tiểu Tiểu, sợ đến nỗi ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói lên được.
“Tứ Nhi…” Tiểu Tiểu đi đến ngồi xổm bên cạnh Tứ Nhi, thấy nàng ta vẫn chưa hoàn toàn ngất đi, bóp miệng nàng ta ra, thấy lưỡi bị cắn đứt một nửa, nhưng vẫn chưa hoàn toàn rớt xuống, nàng bật cười ha hả:
“Đều nói đầu ngón tay nối liền với tim, lưỡi chắc cũng vậy nhỉ? Nếu đã quyết tâm cắn lưỡi tự vẫn, sao không dứt khoát cắn nhiều thêm chút nữa, dùng sức mà cắn rớt lưỡi luôn đi? Tứ Nhi à, ngươi ngay đến việc cắn lưỡi mà cũng không làm triệt để, bổn cung đúng là đánh giá ngươi quá cao rồi. Nhưng mới nãy ta quên nói cho ngươi một chuyện, cắn lưỡi chưa chắc có thể tự vẫn được. Giống như ngươi, bây giờ cắn thành ra cái bộ dạng này, phỏng chừng sau này có thể lúc nói chuyện sẽ không được thông thuận, lắp ba lắp lắp đấy. Haizz, lại còn làm phiền bổn cung giúp ngươi khâu lại nữa chứ, nô tài vô dụng!”
Khâu lưỡi? Mọi người trong phòng đều kinh hãi nhìn Tiểu Tiểu, lưỡi đứt rồi, mà còn có thể khâu lại được à?
“Nương nương, cái chuyện khâu lưỡi lại đấy thật sự có thể à?” Từ ma ma nhỏ tiếng hỏi, mọi người đều gật gật đầu, bọn họ cũng muốn được biết vấn đề này.
“Đương nhiên là được rồi, trên đời này không có việc gì có thể làm khó được Tiểu…Tiên phi đâu. Ngươi xem, nếu như quần áo của chúng ta bị rách một miếng, chúng ta có thể dùng kim khâu lại được chứ?”
Tiểu Tiểu kiên nhẫn giải thích, Từ ma ma gật gật đầu: “Chuyện đấy không thành vấn đề.”
“Đúng đó, cũng giống như đạo lý đấy, lưỡi đứt rồi, cũng có thể khâu lại được.”
Tiểu Tiểu cười ha ha, Tứ Nhi trợn to mắt, muốn dùng kim khâu lưỡi mình lại, thế không phải sẽ đau chết hay sao?
“Nương nương, trước kia người đã từng khâu qua hay chưa?” Từ ma ma yếu ớt hỏi, sao bà cứ cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ?
“Chưa, nhưng trên nguyên tắc thì có thể. Ta chưa từng làm qua cho người, nhưng đã khâu qua cho sói rồi, chân nó bị đứt, vẫn còn nối liền một ít da, thế là ta tốt bụng giúp nó khâu lại…”
Tiểu Tiểu vui vẻ cười, nhìn vẻ mặt khẩn trương của mọi người, vui thật đó, lưỡi của Tứ Nhi này, nàng khâu chắc rồi. Tuy làm lần đầu có thể sẽ thất bại, nhưng thất bại là mẹ thành công, tự mình thực tiễn thì mới có thể mở rộng kiến thức chứ, Tiểu Tiểu cũng tin rằng lần này có thể thành công.
“Nương nương, nô tỳ hỏi thêm câu nữa, cái con sói mà người giúp khâu lại ấy, kết quả sao rồi…” Từ ma ma vịn lấy bàn, bà cảm thấy, mình sắp ngất đến nơi rồi.
“Haizz…đừng nhắc nữa.” Nhớ đến kết quả lần đó, Tiểu Tiểu thở dài nói: “Lúc đầu thì không sao, nhưng khi khâu, tay của ta không cẩn thận đã động một cái, kết quả…”
“Kết quả thì sao?” Lần này không chỉ là Từ ma ma, tất cả mọi người trong phòng đều đồng thanh hỏi, các nàng cũng rất muốn biết đáp án của chuyện này.
“Kết quả, chính là…không cẩn thận gắn sai vị trí khớp xương của nó, bây giờ con sói đó đi đường vẫn bị cà thọt…”
Hai tiếng ‘bịch’, ‘rầm’ vang lên, Từ ma ma và Tứ Nhi ngất xỉu luôn.
Trời ơi, không phải nương nương là một tên lang băm đấy chứ?
“Nương nương, ma ma tuổi tác đã cao, sao đến bà ấy mà nàng cũng đem ra trêu cợt vậy?” Vu Hoa cười nhìn Tiểu Tiểu, đây chính là cô nương mà y thích, dù có đi đến đâu, nàng luôn là tiêu điểm, đều là đối tượng mà mọi người chú ý.
“Ta biết, cho nên những gì ta nói lúc nãy đã khiêm tốn lắm rồi, chính là bởi suy nghĩ tới vấn đề tuổi tác của ma ma đó. Nếu không có người cao tuổi ở đây, điều ta nói ra, đảm bảo khiến cho tất cả mọi người đều cùng…”
Tiểu Tiểu cười âm hiểm, Vu Hoa chỉ Tứ Nhi dưới đất: “Được rồi, biết nàng lợi hại nhất rồi, nàng ta tính sao đây?”
“Đưa trở về phòng của nàng ta đi, ta giúp nàng ta khâu lưỡi lại trước đã!” Tiểu Tiểu nhanh nhẹn phân phó nói:
“Mấy người các ngươi, đưa Từ ma ma trở về phòng, hai người các ngươi dẫn Tứ Nhi về phòng, ngươi, giúp bổn cung chuẩn bị kim chỉ, bổn cung phải giúp nàng ta khâu


Teya Salat