Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3113 lượt.
uynh đến tìm ta còn có việc gì nữa không?” Tiểu Tiểu nhìn y, nếu như chỉ đơn thuần là đến để biểu hiện sự lo lắng quan tâm, Tiểu Tiểu không tin là Vu tướng sẽ để Vu Hoa tới.
“Tiểu Tiểu…nàng quen thân với Lân vương lắm sao? Hôm đấy hai người có…”
Vu Hoa bất an nhìn vẻ mặt vẫn bình tĩnh lạnh nhạt của Tiểu Tiểu, từ cái ngày nghe Lân vương nói xong, y vẫn luôn muốn hỏi Tiểu Tiểu, muốn chứng minh một chút. Nay cuối cùng cũng có cơ hội rồi, nhưng khi hỏi ra, trong lòng y sao lại khó chịu đến thế?
“Có cái gì?” Quay đầu nhìn y, hôm nay Vu Hoa thật quái lạ, Tiểu Tiểu cứ cảm thấy như vậy.
“Có…cùng phòng hay không…”
Vu Hoa biết, một đại nam nhân lại hỏi nữ nhân chuyện này thì rất kì quái, nhưng y lại nhịn không được, Tiểu Tiểu là do y quen biết trước, sao có thể để Lân vương hớt tay trên được chứ?
“Có đó, tối hôm đó chẳng phải huynh cũng thấy rồi sao?” Buồn bực nhìn Vu Hoa, cùng phòng thì có gì lạ, còn nhớ có một ngày, không phải Vu Hoa cũng từng cùng phòng với nàng đó sao? Nhưng chẳng qua lúc đó mình đang ở trên giường, còn Vu Hoa thì đang trốn dưới gầm giường mà thôi.
“Tiểu Tiểu, điều ta hỏi không phải là ý này, là hỏi nàng có phải đã là nữ nhân của hắn rồi hay không?” Khẽ than một tiếng, Vu Hoa khó mà tin được người đơn thuần như Tiểu Tiểu, mà cũng có thể làm ra được loại chuyện to gan thế kia.
“Không phải, hắn đã là người đàn ông của ta rồi.”
Cuối cùng cũng hiểu được ý của Vu Hoa, mặt Tiểu Tiểu hơi đỏ lên, ai là của ai không quan trọng, nhưng nàng không muốn nghe thấy rằng mình là nữ nhân của hắn, bởi vì nữ nhân của hắn rất nhiều. Cứ để hắn làm người đàn ông của mình đi!
“Hả?” Tim nhói lên, Tiểu Tiểu vẫn đặc biệt như vậy, ngay cả khi nói mấy câu này cũng thế.
Điều khiến y càng khó chịu hơn là, khi nói đến Lân vương ở cùng với nàng, mặt nàng thế mà lại đỏ lên. Có phải nàng cũng thích hắn hay không, thế muội muội của mình há chẳng phải là sẽ…
“Tiểu Tiểu, nàng yêu Lân vương à?”
Khi hỏi câu này, trong tim của Vu Hoa rất đau rất đau, nhưng dù có đau đi nữa, Vu Hoa cũng phải hỏi. Là vì mình, cùng là vì muội muội Thủy Thủy của mình.
“Vu Hoa, ta xem huynh là bằng hữu của ta, ta cũng nói thật cho huynh biết. Ta cũng không biết mình có yêu hắn hay không, ta còn phải suy nghĩ lại đã. Lúc đó qua lại với hắn, ý định ban đầu là vì Thủy Thủy, không ngờ người đi đến gần hắn lại là ta…”
Bình thường, Tiểu Tiểu vốn rất thông minh, nhưng về chuyện tình cảm, chưa từng có ai dạy cho nàng, nàng không biết, cũng chẳng hiểu. Có lẽ mình yêu hắn, bằng không sao lại luôn nhớ nhung hắn, khi biết hắn không được khỏe thì lại chạy tới thăm?
“Ban đầu nàng vì Thủy Thủy, bây giờ cũng không rõ tình cảm đối với hắn sao? Tiểu Tiểu, thế thì nàng hãy vì Thủy Thủy mà rút lui đi…”
Nghe thấy nàng không xác định được, tâm tình của Vu Hoa đỡ hơn không ít, vội đem dự định chuyến này tới đây nói cho nàng. Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn Vu Hoa:
“Có ý gì? Thủy Thủy sao rồi? Can hệ gì tới việc ra có rút lui hay không? Bây giờ ta đang ở trong cung, vốn chẳng gặp được hắn. Nếu như hai người họ lưỡng tình tương duyệt, ta tự nhiên sẽ rút lui mà ủng hộ cho Thủy Thủy…”
“Tiểu Tiểu, Thủy Thủy mang thai rồi, muội ấy nói đứa bé là của Lân vương, mà Lân vương nói trong lòng hắn đã có người thương, hắn không thích Thủy Thủy…” Vu Hoa khó xử nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cười lạnh nói:
“Ta đây mới vào cung có mấy ngày thôi, mà Thủy Thủy đã biết là có mang rồi? Còn nữa, sao nàng ta có thể xác định được là của Lân vương?”
Hôm đó khi xuất cung, nàng cũng nghe Thủy Thủy nói, nhưng đấy vốn là chuyện tư mật giữa nữ nhân với nhau, nay lại ầm ĩ tới mức này. Lân vương chưa hề đụng tới Thủy Thủy, nếu như Thủy Thủy một mực đem đứa con gán cho Lân vương, vậy xem như là mình đã hại Lân vương rồi.
Chuyện ban nãy Vu Hoa nói cũng không đúng, cho dù mình có tút lui rồi, không liên hệ với Lân vương nữa, Lân vương sẽ ngoan ngoãn cưới Thủy Thủy hay sao?
“Hôm đó Lân vương vốn không hề đụng tới muội ấy, nhưng tối hôm sau Lân vương lại lén đến phủ tìm Thủy Thủy, đứa bé là do hôm đó mà có…Tiểu Tiểu, vì Lân vương không thừa nhận đứa bé, Thủy Thủy đã tự sát mấy lần…Tiểu Tiểu, nàng có quan hệ tốt nhất với Thủy Thủy, hai người là bạn tốt, nàng nhất định phải giúp Thủy Thủy…”
Vu Hoa khẩn cầu, Tiểu Tiểu hỏi: “Giúp thế nào? Lân vương gia tôn quý thế kia, huynh nghĩ một nữ tử nhỏ nhoi như ta có thể lay chuyển được hắn hay sao?”
“Được chứ, chỉ cần nàng muốn, nhất định là được!” Vu Hoa cho rằng Tiểu Tiểu đã đồng ý rồi, y vội nói:
“Hoàng thượng có thể thả nàng ra trước khi cha ta chuẩn bị cầu xin, cho thấy ngài đối với nàng không tệ; mà Lân vương ta cũng đã quan sát, hắn đối với nàng một mảnh si tình. Tiểu Tiểu, chỉ cần nàng muốn, song quản tề hạ (1), nhất định có thể tác thành cho hôn sự của Lân vương và Thủy Thủy.”
“Ha ha, Vu Hoa, huynh thật đúng là quá đề cao ta rồi. Huynh nói nghe trước xem cái gì gọi là ‘song quản tề hạ’…”
Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, y đều đã suy tính hết cả rồi, Thủy Thủy với Lân vương, mình thì lại thành đôi với