Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3151 lượt.
g ấy dọn ra khỏi Vu phủ. Ra khỏi Vu phủ rồi, vốn hai người bọn ta sẽ có nhiều cơ hội gặp mặt hơn, nhưng ai mà biết lúc đó, hoàng huynh lại bảo ta đi sứ, cái đêm trước lúc đi ta còn tới tìm nàng ấy, hỏi nàng ấy có muốn theo ta ra ngoài vui chơi hay không, nhưng nàng mang việc trên người, không đi theo…cứ như vậy, nàng biến mất vào ngày thứ hai sau khi ta đi, mà lúc ta biết, đã là hơn mười ngày sau. Bây giờ ta rất hối hận, nếu như khi đó ta biết nàng sẽ biến mất, nói sao đi nữa ta cũng sẽ buộc chặt nàng bên người…”
Nghe đến khúc cuối, trong lòng Tiểu Tiểu ngọt lịm, Lân vương, đúng là một người rất si tình, hắn chẳng qua chỉ là biết được hơi trễ tí thôi. Nhưng ban nãy hắn vẫn chưa nói hết, hắn không nói rõ cái đoạn cuối khi mình đi tìm hắn.
“Lân vương, nếu như Tiểu Tiểu đã từng có một người đàn ông trước khi gặp ngài, ngài có còn thích nàng ta chứ?” Lúc Tiểu Tiểu hoàn hồn lại, thấy hai mắt Lân vương nhìn về phía trước, trong mắt mang theo vẻ u buồn khó tả.
“Không có loại giả thiết này, ta là người đàn ông đầu tiên của nàng ấy, cái này ta biết.” Lân vương cười khẽ nhìn Tiểu Tiểu, cứ như người đang nói tới là nàng vậy, Tiểu Tiểu đỏ mặt, khó hiểu hỏi:
“Làm sao ngài biết được?”
Nàng không những từng có đàn ông trước khi gặp hắn, còn có cả con nữa rồi đấy? Con còn đang đứng chơi bên kia kìa, Lân vương làm sao mà xác định được hắn là người đàn ông đầu tiên của nàng? Chẳng lẽ người năm năm trước là hắn sao?
Nếu là hắn, thế thì tốt quá rồi, lòng Tiểu Tiểu bắt đầu kích động.
“Bởi vì giống như những gì ta mới nói với cô, cái hôm gạo nấu thành cơm đó, nàng ấy có lạc hồng, ta còn giữ lại cẩm y để làm kỉ niệm nữa đấy?”
Đối với người con gái mình yêu, mỗi người đàn ông đều hi vọng người đó còn trong trắng. Chình bởi vì bộ cẩm y đó, Lân vương càng thêm trân trọng người con gái mình yêu thương kia.
Cẩm y, trong đầu Tiểu Tiểu nhanh chóng lướt qua, hình như là có chuyện đó, nhưng đấy căn bản không phải là lạc hồng, đấy chỉ là bởi hắn quá dũng mãnh…
Khi đó, nàng cầm lấy quần áo của hắn để lau, không ngờ điều này lại làm cho hắn hiểu lầm nhiều như vậy. Tiểu Tiểu ngẩng đầu, hỏi lại lần nữa:
“Lân vương, ta hỏi là nếu như. Nếu như cô gái ngài yêu, nàng ta đã có người đàn ông khác trước ngài, ngài còn yêu nàng ta nữa không? Vẫn sẽ yêu thích, trân trọng nàng ta như trước chứ?”
Lân vương kinh ngạc nhìn nàng, không hiểu được những lời nàng nói có hàm ý gì phía sau. Đối với Tiểu Tiểu, hắn hiểu biết không nhiều, nhưng không thể ngay đến chuyện này mà cũng không biết cho được? Mình là người đương sự, chuyện này hắn rõ hơn ai hết…
Nhưng Tiên phi, ánh mắt nàng ta lại nghiêm túc như vậy, rốt cuộc nàng ta muốn nói cái gì chứ? Mắt Lân vương u ám đi không ít, dù là giả thiết, hắn cũng không cho phép bất cứ ai nhục mạ Tiểu Tiểu. Hắn trầm mặt, tức giận nói: “Thủy Tiên, lần này ta sẽ không tính toán với cô, nhưng về sau ta không cho phép cô lại nhục mạ Tiểu Tiểu như vậy nữa. Nếu như ta lại nghe được những lời như vậy, thì ta sẽ không khách khí đâu.”
Tiểu Tiểu cười khổ nói: “Không biết Lân vương sẽ không khách khí với ta như thế nào đây? Thẹn quá hóa giận sao? Ta hỏi chỉ là nếu như thôi, ngài biết đấy, rất nhiều lúc, cho dù là điều tận mắt nhìn thấy cũng chưa chắc đã là sự thật. Nếu như trước đó Tiểu Tiểu đã từng có người đàn ông khác, ngài sẽ không yêu nàng ta, không tôn trọng nàng ta nữa sao? Tình yêu của đàn ông nông cạn vậy à? Vương gia, phải nhẫn nại, đừng tức giận, ngài đợi ta nói hết rồi hẵng tức giận thì cũng chưa muộn mà. Ngài cũng đã nghe nàng ta nói nhiệm vụ nàng ta xuống núi lần này rồi chứ, đó là giúp tìm cha mẹ cho một đứa trẻ mà sư phụ nàng ta nhặt về, thật ra đứa trẻ đó căn bản không phải do sư phụ nàng ta nhặt về, mà là con của nàng ta, là đứa con mà mấy năm trước nàng ta không cẩn thận mang thai, nàng ta xuống núi để tìm cha cho con của nàng ta…”
Càng nghe, trong lòng Lân vương càng đau, nhất định là nàng ta đang nói dối, bởi vì mình từ chối tình cảm của muội muội nàng ta nên nói dối; bởi vì biết Tiểu Tiểu không ở bên cạnh mình nên nói dối để vu hãm nàng…giơ tay lên, tức tối vung thẳng về phía khuôn mặt đẹp tựa thiên tiên kia, “Bốp…” một tiếng bạt tai, Tiểu Tiểu trợn to mắt, không thể tin nổi mà nhìn hắn:
“Ngài đánh ta? Ngài lại dám đánh ta?”
Nghe được tiếng bạt tai, Điểm Điểm cũng chạy lại, sau khi bé hung tợn trừng mắt Lân vương một cái, rồi nhanh chóng chạy tới ôm đùi Tiểu Tiểu nói: “Nương nương…, mẹ, thúc thúc là người xấu, để Điểm Điểm xem giúp mẹ, còn đau không? Mẹ nói có còn đau không vậy?”
Tiểu Tiểu nghe lời mà ngồi xổm người xuống, Điểm Điểm lau tay vài cái lên quần áo của Tiểu Tiểu, bàn tay nhỏ bé băng lạnh sờ lên gương mặt đã sưng lên kia, một loại cảm giác rất lạnh rất dễ chịu truyền tới. Mà Lân vương đứng bên thì lại không thể tin được mà nhìn tay mình, đột nhiên hắn rất hối hận về cái tát này. Lúc cúi đầu nhìn về phía khuôn mặt của Tiểu Tiểu, nhìn dấu tay đỏ đỏ kia, hắn lại càng thêm ảo não, dù là ở Vu phủ, lúc Thủy Thủy bịa đặt nói đã mang thai con hắn, hắn cũng c