Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3122 lượt.

mới có thể có được trái tim của Lân vương, rõ chưa?”
Thật ra, ông sớm đã rút người về rồi, chỉ là chuyện này ngoài quản gia ra, chưa có người nào biết mà thôi. Bất quá Thủy Tiên chẳng cần phải trở về nữa, nhưng cũng không thể về Tướng phủ, cứ để con bé phiêu du bên ngoài đi.
“Lão gia, việc kia có cần trì hoãn hay không?” Thấy Thủy Thủy đi xa, quản gia lại đi vào, nói với Thừa tướng vẫn đang trầm tư.
“Trì hoãn? Cái đó thì không cần. Nhưng ngươi giúp ta đi điều tra thử, nghe nói trong giang hồ có một loại huyễn dược, cái loại ăn vào rồi sẽ phải hành sự theo mệnh lệnh của người, hình như gọi là Nhiếp Hồn đan gì đó thì phải, nghĩ cách lấy một ít, sau này có thể sẽ cần dùng đến.”
***
Không phải lần đầu tiên đến Lân vương phủ, nhưng Tiểu Tiểu không quen thuộc Vương phủ cho lắm, tuy là ban ngày, nàng cũng chỉ có thể vượt nóc băng tường. Cứ cảm thấy, Lân vương sẽ để Điểm Điểm ở tại tẩm thất của hắn, mà với tính cách của Điểm Điểm, nơi nào có mặt nó, tuyệt đối sẽ không yên tĩnh, cho nên Tiểu Tiểu cho rằng việc tìm thấy bé sẽ không có gì khó khăn.
Nhưng trên thực tế, lúc tìm thì thật là không đơn giản, bên chỗ tẩm thất của Lân vương có rất nhiều người đi đi lại lại, nàng chỉ đành lén lút nhìn, bên trong lại chẳng có bóng dáng của Điểm Điểm. Lẽ nào Lân vương vốn chẳng hề dẫn thằng bé về tẩm thất ư? Tiểu Tiểu lại lướt đến hoa viên phía sau tẩm thất, cũng chẳng có tung tích của Điểm Điểm, thậm chí khắp vương phủ cũng chẳng trông thấy hình bóng Điểm Điểm đâu hết. Nàng khổ não nghiêng người nằm tựa trên cây, Lân vương sao vậy nè, rốt cuộc là đã dẫn Điểm Điểm đến xó xỉnh nào rồi?
Dưới cây, có một tiểu nha hoàn đi đến, Tiểu Tiểu bay xuống, mau chóng bóp lấy cái cổ của nha hoàn, hỏi:
“Hôm qua Vương gia của các cô có phải dẫn theo một đứa trẻ về hay không? Đứa trẻ đâu rồi?”
Trong tay của nha hoàn, cầm một cái váy tơ tằm, nhìn chất liệu chiếc váy không tệ, phỏng chừng là thứ mà thị thiếp của Lân vương mặc. Tiểu Tiểu thầm nói mình thật ngu ngốc, cho dù muốn hỏi thì cũng phải tìm ai đó hiểu chuyện mới được, con nha hoàn này e là cũng chẳng biết mô tê gì.
“Hiệp…hiệp nữ….Vương gia và…cô bé kia đã ra ngoài rồi…không ở trong phủ…” Nha hoàn run lẩy bẩy nhìn Tiểu Tiểu, cứ sợ tay nàng chỉ nhích một cái thôi, cái mạng nhỏ của mình cũng hết luôn.
“Ra ngoài rồi? Thảo nào?” Tiểu Tiểu tự mình hiểu lấy mà cười: “Đừng lên tiếng, bằng không, ta giết chết cô!”
Nói xong, nàng buông lỏng tay, người cũng mau chóng bay vọt ra ngoài, nha hoàn ngây ngốc nhìn bóng dáng bay vút của nàng, sợ đến nỗi không thốt được câu nào.
*
Trên phố, vẫn nhộn nhịp tấp nập như vậy. Hôm nay người trên phố rất đông, tiếng chào hàng vang lên không dứt, ven đường bày vô số các sạp hàng nhỏ, bán vô số các món đồ chơi màu sắc hoa văn đa dạng. Mà hai bên phố xá, là các cửa hàng kinh doanh đủ loại, mấy tiểu nhị mời chào khách đến vã mồ hôi, người nào người nấy đều mặt mày tươi cười.
Tiểu Tiểu đi trên phố, nàng cũng chỉ hơi chỉnh dung lại một chút, phỏng chừng nếu như nàng không nói chuyện thì cho dù là Điểm Điểm cũng chưa chắc đã nhận ra mình. Cho nên, nàng cũng không sợ sẽ bị nhận ra, khuôn mặt chắng có lấy tí sắc đẹp này không sợ bị bọn háo sắc phát hiện, nàng chỉ tùy ý đi dạo, nghĩ những nơi mà Điểm Điểm có khả năng sẽ ở đó.
Trên đường không chật chội gì mấy, phía trước không xa có rất nhiều người vây quanh, Tiểu Tiểu không biết là đang làm gì, nhưng kẻ trời sinh đã ưa náo nhiệt như nàng, nhìn thấy nhiều người như vậy nhịn không được thấy ngứa ngáy trong lòng, muốn qua đó xem thử.
“Cô nương, bói một quẻ đi, chuẩn lắm đó…” Một giọng nói vang lên phía sau Tiểu Tiểu, cùng với tiếng nói đó, còn có ống tay áo bị kéo của nàng. Bực bội quay đầu lại, thì thấy một cụ già bảy tám chục tuổi treo biển đoán mệnh. Tuổi tác của ông ta đã cao, râu tóc bạc phơ, trên mặt đầy nếp nhăn, trên người mặc bộ quần áo cũ kĩ không sạch sẽ cho lắm. Một tay cầm tấm biển của ông ta, một tay túm lấy áo của Tiểu Tiểu, tay ông ta rất gầy, có thể nhìn rõ mỗi một đốt xương, trên tay dường như chẳng có thịt, ngoại trừ xương ra thì chỉ sót lại một lớp da mà thôi, Bởi vì gầy, tay cũng khá đen đúa, cứ như…
Tiểu Tiểu trước giờ không tin vào lời của mấy ông thầy tướng số, sư phụ cũng chưa từng dạy nàng cái này. Bị người ta kéo lấy vốn nàng cực kì không vui, nhưng sau khi nhìn rõ người kéo nàng, sự bực bội trên mặt nhoáng cái đã thay bằng vẻ đồng tình, nàng vội lấy ra một thỏi bạc, nhét vào tay ông lão, thân thiết cười nói:
“Được thôi, ông cụ, ông hãy bói giúp ta một quẻ đi, nhưng phải nhanh một chút, ta còn việc bận nữa đó?”
“Cô nương, cô đừng để bị lão ta lừa, cái người này cả ngày điên điên khùng khùng, nói toàn lời vớ vẩn, đừng lãng phí bạc nữa, lão ta bói chẳng hề đúng tí nào đâu!” Một ông cụ bán chữ bên cạnh Tiểu Tiểu, Nhìn thỏi bạc mà Tiểu Tiểu đưa ra, tốt bụng khuyên bảo, ông nói rất nghiêm túc, Tiểu Tiểu cũng tin lời ông ta, nàng cười nói:
“Cám ơn ông, lão bá. Nhưng bây giờ ta thật sự muốn mời ông lão này giúp ta bói một quẻ đấy? Ông lão à, bắt


Duck hunt