Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343125

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3125 lượt.

hàng!” Quản gia run rẩy một chút, nghĩ đến đám người kia, thật đúng là đáng sợ. Trước kia, ông chưa từng giao thiệp với đám người đó, bây giờ có một lần kinh nghiệm là đủ rồi, không muốn gặp lại đám người ấy lần nữa đâu.
“Một tháng, thời gian quá lâu, ta sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì đó, tăng tiền thù lao lên gấp bội đi. Bảo bọn họ nội trong mười ngày, nhiều nhất là mười lăm ngày phải làm cho gọn. Chỉ là một dã nha đầu không được sủng mà thôi, chắc sẽ không có gì khó khăn đâu.” Vu tướng bực bội nhìn quản gia một cái, trong cung cho ông cảm giác không tốt đẹp gì, ông không muốn cả đời anh minh, lại bị hủy trong tay nha đầu kia. Chỉ cần không có ả, thế thì…
Vu tướng ‘ha ha’ bật cười: “Chuyện này đã xong, thì chuyện của hai vị Vương gia tự nhiên sẽ được giải, Thủy Thủy, chắc cũng…”
“Để ta vào, ta muốn gặp cha ta!”
Ngoài phòng, đột nhiên truyền đến một tiếng kêu, làm gián đoạn cuộc nói chuyện trong phòng, Vu tướng cau mày, nhìn quản gia một cái, mặt quản gia tối lại, vội nói:
“Gia, nhị tiểu thư vẫn còn là đứa trẻ, cô ấy tìm ngài hẳn là vì chuyện của đứa bé, lão nô nào có nói gì với cô ấy đâu…”
Vu tướng trừng quản gia hồi lâu, tiếng nói bên ngoài cũng ngày càng gấp gáp:
“Cha, con biết cha ở bên trong, con muốn gặp cha…cha đang ở trong…tại sao không gặp Thủy Thủy…Thủy Thủy muốn gặp người…”
“Ngươi cả nghĩ rồi, ta còn không tin tưởng ngươi được sao? Vả lại, ngươi nhìn Thủy Thủy khôn lớn, sự quan tâm ngươi dành cho nó không hề ít hơn chúng ta. Ta lý giải, chỉ là…”
Vu tướng khẽ than một tiếng, tránh con bé lâu như vậy, chính vì ông không muốn bị nước mắt của con bé làm lung lay, tính cách của cô con gái này ấy à, giống y như mình, cũng không phải dễ dàng làm thay đổi được.
“Lão gia, chỉ cần chuyện trong cung giải quyết xong, ngài ấy sẽ là người không còn gì vướng bận nữa, thời gian lâu rồi sẽ dần dần quên đi. Mà bên chỗ nhị tiểu thư, suy cho cùng cũng đang mang cốt nhục của ngài ấy, cho dù ngài ấy không thừa nhận, Hoàng thượng cũng chưa chắc sẽ để cho ngài ấy làm càn đâu, đứa bé nhận tổ quy tông chỉ là chuyện sớm muộn thôi…lão gia, người đã quyết định phải ra tay rồi, tại sao còn phải trốn tránh nhị tiểu thư? Ngài quan tâm cô ấy, nhưng bây giờ ngài đối đãi như vậy với nhị tiểu thư, ngay đến phu nhân cũng nổi lên lòng phòng bị với ngài rồi…”
Quản gia khó hiểu nhìn Vu tướng, Vu tướng cười khổ nói:
“Ta làm như vậy, còn không phải vì muốn tốt cho Thủy Thủy hay sao? Bà ấy cũng không nghĩ xem, chỉ toàn trách ta thì có ích gì? Việc đó, ngàn vạn lần đừng nói với bà ấy, càng đừng nên nói cho thiếu gia…!”
________________
Chú thích:
(1) Sập (tháp): giường thấp, hẹp và dài. Dùng để nghỉ trưa hoặc ngồi chơi đánh cờ vào thời xưa.






“Lão gia, lão nô biết. Nhưng phu nhân và mọi người lại không biết, không hiểu tấm lòng của lão gia…” Quản gia còn định tiếp tục khuyên nhủ, thì nghe tiếng thị vệ bên ngoài hét lên:
“Nhị tiểu thư, cô muốn làm gì? Cô bỏ cây trâm xuống trước đi…”
Lúc này cửa cũng bị mở tung ra, một thị vệ chạy vào:
“Thừa tướng, nhị tiểu thư cầm cây trâm, nói nếu người không chịu gặp cô ấy nữa thì hôm nay cô ấy sẽ chết ngay tại đây…”
Mặt Vu tướng trầm xuống, Thủy Thủy này, đúng là càng ngày càng không có phép tắc, dám lộng hành ở bên ngoài thư phòng, mặt ông tối lại, quản gia lo lắng nhìn ra bên ngoài, nói:
“Cha, con không thể phá đứa bé này được. Đứa bé là của Lân vương, con yêu chàng, con phải bảo vệ tốt đứa bé này…”
“Cha biết tâm tình của con, nhưng mấu chốt là bên phía Lân vương phải làm thế nào? Hắn không thừa nhận, thì con có cách gì chứ? Hoàng thượng là ca ca của hắn, nhất định sẽ đứng về phía hắn, làm sao có thể làm chủ cho con được?” Vu tướng đau lòng nhìn Thủy Thủy, chuyện của con bé rồi cuối cùng cũng phải tự con bé giải quyết.
“Cha, Lân vương nói chàng đã có người trong lòng, thế người trong lòng của chàng có phải Tiểu Tiểu không? Con cảm thấy nhất định là vậy, hôm đó ánh mắt của chàng vẫn luôn vây lấy Tiểu Tiểu, nhất định là Tiểu Tiểu, không lầm được. Con đi tìm Tiểu Tiểu, cầu xin Tiểu Tiểu có được không?”
Thủy Thủy vô lực nhìn Vu tướng, trong lòng Vu tướng cả mừng, nếu như có thể khiến cho Lân vương đồng ý cưới Thủy Thủy trước khi ả ta chết thì càng hay. Nhưng mấu chốt là phải làm thế nào mới có thể thuyết phục Tiểu Tiểu giúp đỡ đây?
“Cha, chúng ta đừng tìm tỷ tỷ nữa, đừng tiếp tục tìm tỷ ấy nữa. Chỉ cần tỷ tỷ không trở về, thì nàng ta sẽ là phi tử của Hoàng thượng, mặc kệ nàng ta có được sủng hay không, nàng ta là phi tử của Hoàng thượng, ở bên Lân vương là chuyện không thể nào…như thế, Lân vương chính là của con rồi…”
Thủy Thủy bắt đầu rối loạn, lúc này, nàng chỉ đang nghĩ phải làm thế nào để gả cho Lân vương, về phần sống chết của người khác, nàng chẳng thèm đếm xỉa, cũng không thể lo xuể được.
“Cái này…Thủy Thủy, con lui trước đi, để cha suy nghĩ, tận lực sắp xếp cho hai người gặp mặt một lần. Con cũng trở về mà suy nghĩ cho kĩ một phen, phải làm thế nào