Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343121

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3121 lượt.

đầu được rồi, phải bói thế nào?”
Ông lão bói quẻ kéo Tiểu Tiểu đến ven đường, cầm tay nàng lên xem, Tiểu Tiểu tò mò hỏi:
“Ông lão xem tướng tay à?”
“Cô nương đã dịch dung rồi, lão phu chỉ đành xem tướng tay, tướng mặt không chuẩn đâu!” Ông lão bật cười khà khà, trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, ông ta có thể nhìn ra mình đã dịch dung? Không phải nàng tự thổi phồng, thuật dịch dung của nàng không cần mang mặt nạ, chỉ cần bôi ít mỡ thuốc lên mặt, thay đổi gương mặt một xíu mà thôi, trừ phi dùng mỡ thuốc đặc chế của nàng, bằng không nội trong mười ngày cho dù có rửa thế nào đi nữa cũng không thể quay trở lại như ban đầu.
“Gần đây, đường sinh mệnh của cô nương rất loạn, xuất hiện nhiều loạn văn, cô nương sẽ gặp nguy hiểm! Nhưng cô nương tâm địa thiện lương, phúc lớn mạng lớn, mỗi lần đều có quý nhân tương trợ may mắn thoát được, nhưng cô nương vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn. Từ trên tướng tay mà xem, cô nương cũng không phải người tầm thường, dưới một người trên vạn người, đều nằm trong quyết định của cô nương…cô nương, con trai của cô nương, gần đây không ở bên cạnh?”
Ông lão tỉ mỉ nhìn tay của Tiểu Tiểu, nói một hồi khiến Tiểu Tiểu choáng váng hết cả đầu, thì bỗng nhiên nghe thấy ông ta nhắc đến con trai mình.
“Đúng thế, con trai ta làm sao?” Nói đến Điểm Điểm, người làm mẹ không có mấy ai không khẩn trương, mà ông ta có thể bói được con mình, cũng xem như là có vài phần tạo hóa rồi.
“Mau chóng mang con cô rời khỏi cô ngay, bằng không, hai người sẽ phải xa nhau rất lâu. Cô nương là người thông minh, hẳn là hiểu hàm ý trong lời nói của lão phu chứ?”
Ông lão khẽ than một tiếng, miệng nói: “Tất cả do số mệnh, chút đỉnh chẳng do người, vạn sự có nhân quả, nhân của năm năm trước, hiện tại chính là quả…”
Tiểu Tiểu cả kinh nhìn ông lão, muốn tiếp tục hỏi rõ, nhưng nàng cũng biết, nếu có thể nói, ông lão đã sớm nói ra rồi, tuyệt đối sẽ không úp mở thế đâu. Nhìn về phía chỗ não nhiệt kia lần nữa, nàng sớm đã chẳng còn dũng khí đến đó.
Điểm Điểm, là yếu điểm của nàng, sẽ xa nhau với Điểm Điểm, chẳng lẽ là vì Hoàng thượng biết được thân phận của mình ư? Thời gian tiếp xúc với Hoàng thượng tuyệt đối không nhiều, con người này tuy tính khí có hơi táo bạo, nhưng có thể làm được Hoàng thượng thì tuyệt đối không phải nhân vật đơn giản.
“Mẹ, con muốn con heo mập kia, nhưng mẹ lại chẳng ném trúng cho con…”
Phía sau Tiểu Tiểu, giọng nói ấm ức của một đứa trẻ truyền tới, Tiểu Tiểu quay đầu, nhìn thấy một bé trai lớn chừng Điểm Điểm. cậu bé ăn mặc không được đẹp, y phục bằng loại vải thô sơ đơn giản, trên đó còn có mấy miếng vá, lúc nói chuyện, trong mắt hiện rõ sự thất vọng.
“Vân Nhi, mẹ không còn tiền nữa, con heo mập kia khó ném trúng lắm, lần sau mẹ sẽ ném giúp cho con chịu không?” Người mẹ trẻ ngồi xổm người xuống, áy náy nhìn cậu con trai của mình.
“Nhưng mẹ đã nói tới mấy lần câu ‘lần sau ném’ rồi, chẳng phải lần nào cũng không ném được đấy sao?” Đứa trẻ được gọi là Vân Nhi ngẩng đầu, ngây thơ mà đả kích mẹ của cậu bé.
“Thúc thúc, con cũng muốn con heo, thúc giúp con ném được không?”
Tiểu Tiểu chấn kinh tại chỗ, đây…
Đây là giọng nói của Điểm Điểm, không phải ta đang nằm mơ đấy chứ? Tiểu Tiểu ngẩng đầu, nhìn về phía sau của hai mẹ con, chỉ thấy hai người một lớn một nhỏ nắm tay nhau đứng đó, những lời lúc nãy đích thực là Điểm Điểm nói.
“Được! Thúc giúp con ném!” Lân vương sảng khoái nhận lời, Điểm Điểm cao hứng chạy tới trước mặt đứa trẻ kia, cầm lấy tay cậu bé mà hưng phấn nói:
“Thúc thúc của mình rất lợi hại, có thể ôm mình bay lượn. Vân Nhi, đi, mình bảo thúc thúc giúp cậu ném con heo kia, chịu không?”
Vân Nhi vui mừng nhìn về phía mẹ của cậu bé, người phụ nữ kia khẽ thở dài một tiếng, khi nhìn thấy Lân vương ở phia sau thì hiển nhiên là kinh ngạc một lúc, sau đó mặt mày ửng đỏ cả lên, miệng lẩm bẩm nói: “Đa tạ, đa tạ công tử!”
“Không có gì! Bọn trẻ vui là được!”
Lân vương nói đoạn, bế Điểm Điểm lên rồi đi về phía đám đông nhộn nhịp kia, mà Điểm Điểm ở trong lòng hắn, vẫn khoa chân múa tay hưng phấn không thôi.
Tiểu Tiểu lỉnh lên phía trước, chỉ thấy trong đó là một người trung niên hơn ba chục tuổi đang bày sạp, Điểm Điểm hưng phấn đi đến chỗ chủ sạp, cầm một lèo hết mười cái vòng, chạy tới nhét vào tay Lân vương, quay đầu hỏi:
“Là con heo nào thế, Vân Nhi?”
“Các người lại tới à? Lần này còn tìm một trợ thủ nữa sao? Vân Nhi, đại thúc thật mong lần này ngươi có thể ném được ‘Con heo’ của ngươi!” Chủ sạp cười khà khà, những lời cười nhạo còn chưa hết, một chiếc vòng đã ném lên một cách chuẩn xác không hề sai sót, ông ta kinh ngạc nhìn về phía Lân vương, mà Lân vương chỉ cười nhạt một tiếng:
“Điểm Điểm, con thích cái nào, thúc ném cho con!”
“Con heo nhỏ là của cháu rồi sao?” Vân Nhi chạy tới, kéo lấy tay Lân vương mà hỏi.
Lân vương bực bội cau mày, không chút dấu vết mà rụt tay lại, nhạt giọng nói: “Đúng, cầm đi!”
Bình sinh, hắn chán ghét nhất chính là sự đụng chạm của người khác, đàn ông đàn bà trẻ lớn trẻ nhỏ đều vậy, ngoại trừ…