Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343100

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3100 lượt.

t hiện, thì hắn đã quên mất trong phủ còn nuôi một đám nữ nhân, cũng đến lúc xử lý bọn họ rồi.
“Vương gia, nhưng rõ ràng chỉ là một dã nha đầu, vốn chẳng có quan hệ gì với Vương gia cơ mà?” Nhứ Nhi mặc y phục màu lam nhạt cũng đi tới. Lúc đầu nhìn thấy Hương Nhi bị đánh, trong lòng ả còn khá là cao hứng, nhưng Vương gia muốn nhận dã nha đầu này là con gái, vả lại bây giờ còn yêu thương nó như vậy nữa, ả không cho phép, ả phải giúp Hương Nhi, phải phản đối đến cùng.
Nhưng mà, Nhứ Nhi lúc này sớm đã quên mất tính tình của Lân vương, Lân vương, từ khi nào mà lại để mấy ả can thiệp của cuộc sống của hắn? Có khi nào mà nghe cách nghĩ của mấy ả? Mấy ả tự nguyện tiến vào, ở Vương phủ vốn đã là người có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Ngoại trừ có mấy nữ nhân xuất thân khá tốt, các thị thiếp khác, thậm chí còn không bằng cả nha hoàn trong phủ.
“Cha, Điểm Điểm không phải dã nha đầu, Điểm Điểm có mẹ, bây giờ cũng có cha rồi…” Điểm Điểm ngập tràn nước mắt, người cũng chạy tới bên Lân vương, không cẩn thận một cái liền đem ả nữ nhân đang bám trên người Lân vương kia chèn sang một bên, may mắn làm sao, Nhứ Nhi liền ngã nhào ra đất, tiếng “Úi da úi da” vang lên.
“Vương gia, ngài nhìn con nhãi điên này, đúng là muốn làm phản rồi mà…” Nhứ Nhi ôm lấy cái mông mới vừa bị ngã đau, không bị bầm tím thì may. Nếu bị bầm, thế thì đau phải biết, buổi tối làm sao mà hầu hạ Vương gia được?
Tỏ vẻ đáng thương mà nhìn Lân vương, hai ả nữ nhân đều làm ra vẻ mình bị ức hiếp, mà Điểm Điểm cũng ngẩng đầu lên một cách tội nghiệp, cha sẽ không giận đấy chứ? Sao lại không bế Điểm Điểm vậy?
“Cha, cha không cần Điểm Điểm nữa sao?” Cứ ngước đầu mà nhìn như vậy mệt lắm đó, trong lòng Điểm Điểm thầm nói: Tới lúc nào, bé mới có thể cao như cha thì hay biết mấy.
“Điểm Điểm, sao cha lại không cần con được chứ?” Tiếng “cha” này, Lân vương còn chưa nghe đủ đâu đấy, sao hắn có thể không cần thằng bé ? Cúi người xuống, ôm lấy Điểm Điểm đang ấm ức, vẻ mặt hắn bỗng nhiên trở nên nhu hòa:
“Điểm Điểm, con mới không phải là dã nha đầu, con là bảo bối có mẹ thương, có cha yêu. Sau này, ai dám nói con như vậy nữa, cha là người đầu tiên không tha cho kẻ đó, biết chưa?”
“Dạ!” Thắng lợi mà hôn lên mặt Lân vương một cái, Điểm Điểm lè lưỡi với hai ả nữ nhân trên mặt đất kia, giành cha với ta hả, các ngươi còn kém xa lắm. Nhưng đám nữ nhân này dám dụ dỗ cha một cách trắng trợn như vậy, mấy ả đều là nữ nhân xấu xa, bé phải thay mẹ thu dọn bọn họ!
“Còn không mau cút!” Chẳng thèm đếm xỉa tới vẻ đau lòng, buồn bã trên mặt hai ả, Lân vương tức giận nói.
“Vương gia…” Hai người ấm ức nhìn Lân vương và tiểu cô nương đang ra vẻ tiểu nhân đắc chí ở trong lòng hắn, mấy ả đỡ nhau rời đi, mà Điểm Điểm nhìn thấy bộ dạng chật vật của hai người họ, ha ha cười lớn.
“Con cười gì? Điểm Điểm?” Tuy nhiên, Lân vương cũng rất muốn cười, cười vì sự ngu xuẩn của hai ả, càng vì sự thích chí của Điểm Điểm.
“Cha, cha thật tốt. Đúng rồi, cha, ban nãy con đã quên hỏi cha, cha không muốn cưới mẹ con à? Nếu như việc đó khiến cha khó xử, thì không cần cưới mẹ của con nữa, gia gia của con sẽ giúp mẹ tìm một tướng công.” Điểm Điểm tốt bụng đề nghị.
“Điểm Điểm, cha đâu có nói là không muốn cưới mẹ con. Sao con có thể nghĩ vậy chứ? Cha thích Điểm Điểm, cũng thích mẹ con, đương nhiên là muốn sống cùng hai người rồi?” Ngày tháng đó, nghĩ thôi cũng thấy đẹp rồi, Lân vương bật cười.
“Ớ, lúc nãy khi ăn cơm, con thấy cha có vẻ không vui, tưởng cha không muốn cưới mẹ của con chứ? Thật ra, gia gia cho mẹ con thời gian để hoàn thành nhiệm vụ. Nếu như trong ba tháng mà mẹ không tìm thấy cha ruột con, bà ấy không gả ra ngoài được, gia gia sẽ tìm đại trên phố một người đàn ông rồi gả phứt mẹ đi…” Nhớ tới vẻ cười xấu xa của gia gia lúc nói mấy lời này, Điểm Điểm nghĩ rằng mẹ mình tiêu đời rồi, phương thức bắt cha như vậy quả thực có hơi lỗ mãng. Nhưng bé cũng đã khuyên gia gia, gia gia nói nếu không làm mạnh tay như vậy, thì mẹ sẽ không làm việc cho đàng hoàng đâu…
“Sẽ không đâu, Điểm Điểm yên tâm đi, đợi gặp được mẹ con, cha sẽ cưới nàng, được không?”
Đứa con quá thông mình, cũng tuyệt đối chẳng phải chuyện tốt lành gì. Tiểu Tiểu trong cung, tuyệt đối không ngờ đến Điểm Điểm bên này, sớm đã đem mọi chuyện của nàng một năm một mười, từ đầu chí cuối nói hết cho Lân vương rồi. Nếu biết được, thì nàng sẽ không giả ngây, chết cũng không thừa nhận, làm cho Lân vương tức tới nỗi hung hăng “Trừng phạt” nàng một trận.
***
Ngâm nga điệu hát dân gian, Tiểu Tiểu lại từ trong cung “trốn” ra ngoài, có lẽ bản thân vốn đã thích lén lút rồi, quang minh chính đại xuất cung thì có gì mà vui chứ, lén la lén lút ra ngoài mới hay đó?
Nàng tùy ý đi trên phố, trên mặt vẫn hóa trang như trước, cặp mắt tinh quái đảo một vòng, đến Lân vương phủ tìm Điểm Điểm trước, hay là tới tướng phủ tìm Vu thừa tướng tính sổ trước nhỉ?
Một bóng người quen thuộc lướt qua trước mắt nàng, Tiểu Tiểu sắc bén nhìn bóng lưng đột nhiên ghé qua tiệm thuốc kia, người đó, sao lại giống quản gia của