Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343106
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3106 lượt.
Điểm Điểm nhìn ra tâm trạng thật sự của mình lúc này.
“Thật sự không sao chứ? Cha?” Không an tâm mà nhìn hắn, sự quan tâm không chút che giấu mà hiện ra trên mặt.
“Ừm, Điểm Điểm còn chưa ăn cơm đúng không, đến bàn ăn đợi cha trước đã, cha thay xong áo sẽ ra ngay, được không?” Lân vương dịu dàng nhìn Điểm Điểm, thằng bé là con trai của nàng, con của nàng đã lớn chừng này rồi…
“Dạ!” Ngoan ngoãn tuột xuống khỏi người Lân vương, Điểm Điểm chạy về phía cửa, lúc sắp ra khỏi cửa, bé quay đầu lại cười tươi một cái:
“Điểm Điểm rất vui! Đợi cha đến rồi cùng nhau ăn nhé!”
Tinh nghịch làm một cái mặt quỷ, Điểm Điểm lon ton đi ra, Lân vương quay đầu nhìn cái đống loạn xị trong phòng, đến ngoại sảnh gọi quản gia tới:
“Những lời ban nãy của Điểm Điểm ngươi cũng nghe rồi chứ?”
Mới lúc đầu, những lời Điểm Điểm nói, hắn không hề để bụng, lúc đó quản gia cũng có mặt.
“Lão nô không nghe thấy gì hết…Vương gia, lão nô đã theo Vương gia nhiều năm vậy rồi, tính cách của lão nô Vương gia cũng hiểu mà, khụ…” Quản gia nhìn Lân vương, trong ánh mắt kiên định không hề có chút do dự.
“Vu quản gia, ta đương nhiên tin tưởng ngươi, chuyện này, tốt nhất là ngươi không nghe thấy, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, bằng không, lôi ngươi ra hỏi tội!” Trong mắt Lân vương, xẹt qua một tia âm tàn, nếu như đúng là liên quan tới nàng, hắn sẽ đem tất cả mọi khả năng đều bóp chết từ trong trứng nước.
“Dạ! Vương gia, lão nô biết. Thế mấy nha hoàn bên ngoài thì sao? Bọn họ cách khá xa, chắc là không nghe thấy đâu!” Có bốn nha hoàn đứng đợi bên ngoài có khả năng nghe được những lời này, nghĩ tới năm tháng tươi đẹp của bọn họ, trong lòng quản gia có chút không nhẫn tâm.
“Âm thầm ban thuốc đi! Chọn mấy đứa khác nhanh nhẹn, thân thế trong sạch một chút ở đây hầu hạ!” Lân vương cười lạnh một tiếng, mặc kệ có nghe được hay không, đã liên quan tới chuyện này, cứ coi như là bọn họ xui xẻo vậy. Chuyện của Điểm Điểm, hắn còn chưa quyết định phải làm thế nào, nhưng vì mẹ con hai người, thà rằng giết nhầm còn hơn bỏ sót.
“Thay áo!” Giọng nói lạnh lùng, khiến cho Điểm Điểm bên ngoài cửa run rẩy một chút, người bên trong thật sự là cha sao? Sao cha nói chuyện lại lạnh lùng, tàn khốc đến vậy? May mà, những lời phía trước bé còn chưa nghe được, nếu biết, lòng dạ nhỏ bé của Điểm Điểm sẽ bất an cho mà xem.
Nếu biết được, thì nàng sẽ không giả ngây, chết cũng không thừa nhận, làm cho Lân vương tức tới nỗi hung hăng “Trừng phạt” nàng một trận.
__________________________
Dưới sự bao bọc của giấy dầu dày cộm, Gà ăn mày vẫn còn nóng hổi, Điểm Điểm động thủ chuẩn bị xé ra, Vu thúc đi lên phía trước, khẽ nói:
“Điểm Điểm, để lão nô xé giúp cháu…”
“Quản gia, ngươi lui xuống trước đi! Không cần hầu hạ nữa!”
“Cha, sao cha lại thẫn thờ nữa rồi?” Thức ăn trong bát ở trước mặt cuối cùng cũng bị giải quyết xong, Điểm Điểm gọi Lân vương mấy tiếng, nhưng hắn vẫn không có dấu hiệu hoàn hồn, thằng bé bất mãn mà nhìn một cách trách cứ.
“Hở, là cha sai rồi. Điểm Điểm, ăn xong rồi à? Có thể ăn Gà ăn mày được rồi, con muốn ăn cái gì trước?” Lân vương miễn cưỡng cười cười, Điểm Điểm hưng phấn nói:
“Ăn đùi gà trước! Rồi đến ăn cánh gà, cuối cùng ăn đầu gà!”
“Tại sao?” Cách ăn thật kì lạ, đầu gà thường chẳng phải là không có gì để ăn hay sao? Điểm Điểm bé như vậy, sao lại còn ăn đầu gà nữa? Không phải lại là “cao kiến” của Tiểu Tiểu nữa đấy chứ?
“Mẹ con nói, ăn gì bổ nấy mà. Con còn bé, là lúc thân thể phát triển, phải ăn đùi gà trước để tăng thêm sức lực, ăn xong đùi gà, thì đến cánh gà. Ăn nhiều cánh gà, có thể bay lên giống như mẹ và gia gia, lúc bay được đủ cao đủ xa, thì con cũng đã có thể tự mình xuống núi rồi. Về phần đầu gà ấy à, ăn nhiều thì con người ta mới thông minh, tuy rằng con vốn đã đủ thông minh rồi, nhưng thông minh thì không ngại ít mà, cho nên vẫn phải ăn thật nhiều.”
Vừa ăn cái đùi gà bự, Điểm Điểm vừa giải thích một cách mơ hồ không rõ, nhưng đại khái thì Lân vương vẫn nghe hiểu được. Thật không biết, trong cái đầu của nàng cả ngày nghĩ tới cái gì nữa, luận điệu như vậy mà nàng cũng nghĩ ra được?
“Thế mẹ và gia gia của con thì sao? Đồ ngon đều cho con ăn hết rồi, bọn họ ăn gì?” Lân vương tò mò hỏi, thuận tay nhấc cái ly bên cạnh, đựng đầy nước mà đưa đến trước mặt Điểm Điểm, dịu dàng nói:
“Ăn chậm thôi, Điểm Điểm. Nếu thấy ngon, ngày mai cha sẽ mua cho con nữa, nếu con muốn, mời người kia đến phủ chuyên làm cho con ăn cũng được!”
“Cái đó thì không cần, mẹ nói, con rất kén ăn, ăn chưa tới hai bữa thì đã không muốn ăn nữa, báo hại bà ấy cả ngày phải chạy khắp núi đồi mà tìm đồ ăn cho con.”
Điểm Điểm uống ly nước, vứt cái đùi gà, tiếp tục chiến đấu hăng hái với cái cánh gà.
“Còn một cái đùi thì sao? Điểm Điểm không ăn nữa à?” Lân vương bật cười, đem một cái đùi còn lại đưa đến trước mặt Điểm Điểm, Điểm Điểm ton hót cười nói:
“Hôm nay là ngày đầu tiên nhận cha, đương nhiên đồ ngon phải mỗi người một nửa rồi. Cha, cha ăn