Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343101

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3101 lượt.

tướng phủ thế nhỉ? Người vốn thích gây rối như Tiểu Tiểu, trong lòng giờ đây cũng đã có khúc mắc với thừa tướng, đối với những chuyện trong phủ của ông ta cũng quan tâm không ít.
Trong phủ có người bệnh à? Ông ta tới hiệu thuốc làm gì? Len lén đi tới nội đường của hiệu thuốc, nhưng thấy người ngồi trong đó khám bệnh lại chính là Thủy Thủy!
Đại phu của hiệu thuốc này tuổi tác không nhỏ, chòm râu hoa râm buông dài xuống, mắt của ông lão nhắm lại, tay nhẹ nhàng đặt trên cổ tay Thủy Thủy, vẫn còn đang chẩn mạch. Trong phòng ngoài Thủy Thủy, đại phu ra thì chỉ còn có quản gia, ngay đến tên sai vặt cũng chẳng để lại. Xem ra, bệnh của Thủy Thủy cũng là loại bệnh không dám nhìn mặt ai, bằng không, thì đã dẫn theo nha hoàn để sai bảo, chứ không chỉ có mỗi nàng ta và quản gia lén lút tới thôi đâu.
Qua hồi lâu, lão đại phu mới mở mắt ra, mặt đầy nếp nhăn cũng cười lên:
“Phu nhân không cần lo lắng, đứa bé phát triển rất tốt, bây giờ chỉ mới hơn một tháng, đang là thời kì nguy hiểm, phu nhân nên thật cẩn thận!”
Phu nhân? Trong lòng Tiểu Tiểu hiển nhiên là giật nảy cả mình, Thủy Thủy gả cho người ta rồi sao? Sao ông lão này lại gọi nàng ta là phu nhân nhỉ? Sự việc biến hóa thật là nhanh, không ngờ người vốn thầm thương trộm nhớ Lân vương như Thủy Thủy, cũng gả đi nhanh như vậy, thậm chí còn đã hoài thai…
Vẻ mặt Thủy Thủy vui mừng, nhưng lại chẳng nói câu nào, quản gia đánh mắt với Thủy Thủy, Thủy Thủy liền cúi đầu rời đi, mãi đến lúc cúi đầu, khóe miệng nàng ta vẫn còn nụ cười mỉm đầy vẻ hạnh phúc.
Sau khi Thủy Thủy đi xa, quản gia mới ngồi xuống chiếc ghế ở trước mặt lão đại phu, một thỏi vàng nhét vào trong tay lão đại phu:
“Hứa lão tiên sinh, cái thứ đồ mà hôm đó ta nói ông đã tìm được chưa?”
Lúc quản gia đưa thỏi vàng ra, Tiểu Tiểu liền kinh ngạc trợn to mắt, chỉ chẩn mạch thông thường thôi, có cần vung tay mạnh như vậy không? Nếu vàng dễ kiếm như vậy, nàng trực tiếp làm đại phu khám bệnh cho người ta là được rồi, còn cần gì làm Thấu tiên nữa?
Nghe được lời nói phía sau của quản gia, Tiểu Tiểu liền biết ngay là đang tiến hành cuộc mua bán bí mật gì rồi. Bằng trực giác, nàng cho rằng chuyện của quản gia có liên quan với mình, suy cho cùng thì thích khách kia rất có khả năng là do tướng phủ thuê. Nghĩ như vậy, con người có lòng hiếu kì cũng chẳng phải là chuyện xấu gì, có lúc còn là chuyện tốt nữa ấy chứ.
“Thân là một người hành nghề y, lão phu vốn không thể nào chấp nhận yêu cầu của ông, nhưng nể tình ông thật lòng như vậy, lão phu có thể giúp đỡ. Nhưng trước khi giúp, lão phu còn phải xác định một chút, ông thật sự muốn giúp mẹ ông à?”
Lão đại phu sờ thỏi vàng trong tay, nếp nhăn trên mặt càng sâu, thấy tiền ai mà chẳng sáng mắt? Mấy câu hỏi phía sau, chắc cũng chỉ là hỏi lấy lệ thôi.
“Hứa lão tiên sinh, sao ta có thể lừa ông được chứ? Mẹ ta đã hơn bảy mươi tuổi rồi, sức khỏe của bà trước nay luôn không tốt, gần đây thường hay mơ thấy cha ta, nói cái gì mà không nhìn thấy cha ta thì bà cũng không thiết sống nữa, ta cũng hết cách, mới nghĩ dùng ít thuốc để bà ngoan ngoãn ăn cơm…con người sống tới tuổi này thật chẳng dễ dàng gì, phận làm con, ai có thể trơ mắt nhìn mẹ mình đói chết được chứ?”






“Hứa lão tiên sinh, sao ta có thể lừa ông được chứ? Mẹ ta đã hơn bảy mươi tuổi rồi, sức khỏe của bà trước nay luôn không tốt, gần đây thường hay mơ thấy cha ta, nói cái gì mà không nhìn thấy cha ta thì bà cũng không thiết sống nữa, ta cũng hết cách, mới nghĩ dùng ít thuốc để bà ngoan ngoãn ăn cơm…con người sống tới tuổi này thật chẳng dễ dàng gì, phận làm con, ai có thể trơ mắt nhìn mẹ mình đói chết được chứ?”
Giọng quản gia khàn khàn nói, nếu như không phải nhìn thấy bản mặt ông ta chẳng có nước mắt gì, thì Tiểu Tiểu còn tưởng rằng cái tên quản gia hiếu tử này đang khóc nữa đó. Giọng ông ta rất bi thương, cứ như là khóc vậy, sau đó Tiểu Tiểu nghe lão đại phu nói:
“Được rồi, thấy ông hiếu thuận như vậy, lại nể ông thật sự có thành ý, lão phu sẽ cho ông một ít. Cái này không thể dùng quá nhiều trong một lần, nếu dùng nhiều, người bệnh sẽ hoàn toàn mất đi chính mình, sống như thế sau này sẽ khiến cho nhân tính biến đổi.”
Quản gia thật sự có mẹ ư? Trong lòng Tiểu Tiểu cười nhạo một tiếng, nhìn cái bản mặt ông ta, ngay đến nước mắt cũng không có, ban nãy khóc lóc cũng chỉ là giả thôi. Mình cách xa như vậy, cũng biết là ông ta đang giả khóc, lão đại phu này chẳng lẽ lại không thấy? Trừ phi lão ta là kẻ đui mù!
Lão ta là kẻ mù á? Tiểu Tiểu cúi đầu suy ngẫm, ban nãy Thủy Thủy chẳng hề nói chuyện, trong căn phòng này không có người nào khác, theo lý mà nói Thủy Thủy không cần phải im lặng, chẳng lẽ người mà nàng ta đề phòng chính là lão nhân này? Mà người vẫn luôn nói chuyện thì chỉ có mỗi quản gia thôi, điều này…
Lão đại phu không tiếp tục hỏi nữa, nhưng Tiểu Tiểu thì lại kinh ngạc, nàng nhớ tới lời Thủy Thủy từng nói lúc trước, chẳng lẽ Thủy Thủy thật sự đã có thai? Nhưng người hôm đó rõ ràng là mình mà, cho dù c


XtGem Forum catalog