Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343104

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3104 lượt.

ó thai thì cũng là mình mới đúng, sao lại là Thủy Thủy chứ?
Đợi người trung niên lui xuống, Tiểu Tiểu mới lén đi khỏi hiệu thuốc, kéo lê bước chân nặng nề mà đi đến bên ngoài tướng phủ, do dự một hồi, nhưng vẫn không có dũng khí đi vào.
“Cô nương, cô sao vậy?”
Một giọng nói dễ nghe vẻ quan tâm vang lên, Tiểu Tiểu ngẩng đầu, mới phát hiện mình đã đứng ngẩn ngơ ở cửa tướng phủ rất lâu rồi. Mà Vu Hoa thì chắc là cần về phủ, bằng không sao lại gặp được Tiểu Tiểu nàng chứ?
“Không sao!” Cười khẽ một cái, so với lúc mình sắp rời đi, y đã tiều tụy đi không ít, hai gò má giờ đã hóp vào. Không biết, chuyện sát thủ y có tham gia vào hay không? Chắc là có, Vu tướng mỗi ngày bận bịu công vụ, lại là đại thần quyền cao chức trọng, có rất nhiều việc không tiện đích thân ra mặt.
Không hỏi nữa, hỏi thì có ích gì? Hôm nay tâm tình nàng không tốt, đợi ngày khác tâm tình tốt lên rồi mới đến truy cứu cũng không muộn.
Vu Hoa nhìn bóng dáng lẻ loi xa lạ rời đi kia, đột nhiên trong lòng có loại xúc động muốn kéo nàng lại. Lắc lắc đầu, y sao vậy, sao lại có tâm tư như vậy với một cô gái xa lạ chứ, người y yêu, y đợi chỉ có cô gái đã thay thế muội muội vào cung kia thôi.
Thăm một lần đi, nàng sắp phải hồi cung rồi!
Trời đã dần dần tối, Hoa Nguyên và Từ ma ma chắc lại lo lắng rồi đây, Tiểu Tiểu trốn trên một cái cây cách không xa tẩm thất của Lân vương, thông qua cái của sổ được mở ở xa xa mà nhìn hai người trong phòng, chỉ có hai người, những người khác đã bị đuổi ra ngoài.
“Cha, con thảy trúng rồi, thảy trúng rồi nè!”
Bởi vì trời đã tối, Lân vương và Điểm Điểm mang những thứ đồ ném vòng vào hết trong phòng, Điểm Điểm vẫn như trước, đã nhắm thứ gì là phải học hiểu làm tốt thì mới thôi. Tiểu Tiểu nhìn bé ném vòng một cách gian nan, trong lòng hơi cao hứng.
“Điểm Điểm lợi hại nhất!” Lân vương ôm lấy bé, hôn lên mặt bé một cái, mà Điểm Điểm thì lại cười khúc khích, luôn miệng gọi cha, gọi nghe ngọt xớt.
“Cha?” Tiểu Tiểu kinh ngạc trợn to mắt, vậy cũng quá khoa trương rồi đấy? Sao mới một ngày không gặp, mà Lân lại từ ‘Thúc thúc’ biến thành ‘Cha’ rồi? Là Điểm Điểm quá thông minh, hay là Lân vương quá ngu ngốc? Hắn không phải là loại người có thể tùy ý nhận con bậy bạ được.
Chẳng lẽ là Lân vương đã phát hiện ra thai ký sau lưng Điểm Điểm? Khả năng này không nhỏ, suy cho cùng thì hai người ở bên nhau cả ngày, nếu như hắn nhìn thấy Điểm Điểm tắm rửa, thì sẽ có thể nhìn thấy thai ký phía sau một cách dễ dàng. Nhưng như thế cũng chỉ cho thấy Điểm Điểm là người của hoàng thất, chẳng hề chứng minh được thằng bé chính là con của hắn đâu mà! Xem ra nàng phải xem xét chuyện này cho kĩ càng mới được, tình hình hai người ở cùng nhau có hơi quái lạ.
“Cha, Điểm Điểm thật sự lợi hại lắm à?” Ngóc mặt lên, Điểm Điểm nghi hoặc nhìn về phía ngoài cửa sổ, sao bé cứ cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm bé thế nhỉ?
“Phải đó, Điểm Điểm của cha lợi hại nhất. Điểm Điểm, đã luyện cả một buổi chiều rồi, có phải nên nghỉ ngơi một lát, chúng ta chuẩn bị ăn cơm rồi hay không?” Lân vương cưng chiều nhìn bé, đứa trẻ này rất thông minh, hắn rất thích.
“Ừm, được ạ. Cha, con lén nói cho cha chuyện này…” Điểm Điểm ghé đến bên tai Lân vương, khẽ nói mấy câu, Tiểu Tiểu ở ngoài cửa sổ không xa dỏng tai lên, nhưng lại chẳng nghe thấy gì cả, nàng oán hận mà nhìn bóng lưng của Điểm Điểm, con với chả cái, trong phòng chỉ có hai người bọn họ, còn có người nào phải nói lén sau lưng hay sao? Nàng lại không phải người ngoài gì!
Đúng vậy, nàng không phải người ngoài, nhưng nàng lại cũng chẳng ở trước mặt bọn họ, nàng đang nghe lén, nhìn lén, Tiểu Tiểu trên cây đã quên mất điểm này.
“Thật sao?” Hai mắt Lân vương hơi híp lại, không thể tin được mà nhìn Điểm Điểm, Điểm Điểm nghiêm túc nói:
“Cảm giác của con không sai đâu, mẹ đã nói cảm giác của con siêu cấp nhạy bén, thật đó. Bằng không, hai chúng ta đánh cược đi?”
“Được! Cược cái gì?” Nhướn mày một cách tà khí, Lân vương lúc này, trên mặt lại mang theo nụ cười có vài phần ngây thơ của trẻ con.
“Thì cược nếu như cha thua, tối nay dẫn con đi gặp mẹ con!” Điểm Điểm cười khúc khích nói, Lân vương điểm lên mũi bé một cái, cười nói:
“Đồ quỷ sứ, nếu ta thắng thì sao?”
“Nếu cha thắng ấy à…” Mắt Điểm Điểm đảo một vòng, tinh nghịch nói: “Nếu cha thắng, tối nay cứ ôm con ngủ, không cần đi đâu hết!”
“Chuyện tốt đều để con chiếm hết trơn. Điểm Điểm, vẫn là con thắng thì hơn!” Lân vương xoa đầu Điểm Điểm, tối nay hắn cũng rất muốn đi tìm nàng, Điểm Điểm thắng thì tốt!
Tiểu Tiểu buồn bực nhìn hai người kẻ xướng người họa, hồn nhiên không biết rốt cuộc bọn họ đánh cược cái gì, đợi khi biết được rồi, hai người đã đứng ở dưới cây, Lân vương cười ha ha:
“Điểm Điểm, con thắng rồi, nơi này thật sự có một quân tử trên cây đấy?”
Lá cây rậm rạp, che khuất tầm nhìn của người phía dưới, Tiểu Tiểu đang suy nghĩ xem có cần bỏ chạy hay không?
“Đương nhiên rồi! Ê, người trên kia, chúng tôi đã nhìn thấy ngươi rồi, ngươi còn không mau xuống đây?” Điểm Điểm lớn tiếng gọi, Tiểu Tiểu thầ


Old school Easter eggs.