Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2776 lượt.

có tướng ngồi, ngủ không có tướng ngủ, thậm chí có lúc sẽ chảy nước miếng…”
“Ngừng!” Tiểu Tiểu không nhịn được hô lên.
“Sao vậy?” Lân Vương không hiểu nhìn nàng, vẻ mặt vô tội.
“Thật không ngờ, Vương gia trước giờ vẫn chưa cưới Vương phi là vì sở thích của Vương gia thật khác người à nha!” Tiểu Tiểu thất bại nói. Mấy cái điều kiện này của hắn, nếu để Thủy Thủy học, hình như có rất nhiều điểm khó khăn lắm đây. Nhưng nàng cũng tin tưởng, dựa vào năng lực của mình, nhất định sẽ trị khỏi “Bệnh thầm kín” của Lân Vương!
“Vu Hoa? huynh ấy đến đón ta về hả?” Tiểu Tiểu cao hứng chạy ra ngoài, Lân Vương nhìn bóng dáng vui vẻ rời khỏi kia, hung hăng trừng mắt với quản gia: đợi ta trở về sẽ tính sổ với ngươi.
Trong phòng khách, Vu Hoa lo lắng bất an chờ đợi. May mà, trở về không lâu, lúc y đang túc thủ vô sách, Lưu chưởng quỹ lại chạy đến, nói Lưu Phong nhà hắn lại trúng tà rồi, tìm Tiểu Tiểu qua đó xem giúp. Tuy rằng không ưa gì tên Lưu Phong kia, nhưng nghĩ đến có thể lấy cớ này để kêu Tiểu Tiểu trở về, y cao hứng chạy đến Lân Vương phủ. Nhưng lần này quản gia lại liều chết ngăn cản, không để mình tiến vào trong. Nếu không phải thấy lúc bình thường quan hệ của mình với Lân vương khá tốt, bản thân lại là con trai Thừa tướng, nói không chừng y đã sớm đuổi người rồi….
Nghe thấy bọn họ đang dùng bữa, trong lòng mới thả lỏng một chút. Nhưng bọn họ đang ăn cái gì, cần phải ăn đến một canh giờ sao? Nôn nóng bất an đi qua đi lại trong phòng khách, đột nhiên một bóng dáng bay ra, dừng ngay trước mặt mình, mặt đầy ý cười nói:
“Vu Hoa, huynh đến đón ta về sao? Cảm ơn huynh, huynh đối với ta thật tốt!”
Nhìn vẻ mặt tươi cười của Tiểu Tiểu, hôm nay hai lần đến Lân Vương phủ, những ủy khuất mình phải chịu đựng cũng biến mất vô tung. Nàng để ý đến ta! Trong lòng Vu Hoa cao hứng nghĩ.
“Đúng…” Ánh mắt nhìn thấy Lân Vương theo sát Tiểu Tiểu ra ngoài, nhớ đến những lời nói không lâu trước của Lân Vương, Vu Hoa sửa miệng nói:
“Vương gia, là như vậy, Lưu chưởng quỹ tìm Tiểu Tiểu có việc!”
Tác giả:….Đoán xem lại có chuyện gì?
“Lưu chưởng quỹ? Ai thế, không quen biết?” Tiểu Tiểu lắc đầu, những người mà mình quen biết ở kinh thành không có mấy ai.
“Tiểu Tiểu, nàng quên rồi sao? Chính là phụ thân của Ngưu Phong. Ngưu Phong trúng tà rồi, muốn mời nàng qua đó xem có cách gì hay không…” Vu Hoa vừa giải thích, lại nhìn thấy ánh mắt bốc hỏa kia của Lân Vương, trong lòng hơi sợ.
“Ngưu Phong hả? Hắn trúng tà thì liên quan gì đến ta? Ta cũng chẳng phải đại tiên trừ tà, tìm ta thì có ích gì?” Biết rõ tại sao hắn trúng tà, nhưng Tiểu Tiểu lại làm ra vẻ mặt vô tội.
“Cái này, lần trước không phải nàng đã giúp chữa mặt sao?” Vu Hoa buồn cười hỏi.
“Vậy thì hắn cứ tiếp tục lấy nước rửa chân, nội phục cộng thêm ngoại dụng là được (shinku: hơ hơ, tức là uống nước rửa chân + rửa mặt bằng nước rửa chân đó).….” Tiểu Tiểu cười càng thêm sáng lạn.
Không có việc gì hai người họ đứng sát nhau như vậy để làm gì? Lân Vương bực mình đi đến, chen vào giữa hai người họ, không hiểu hỏi: “Hai người đang nói chuyện gì vậy?”
Tiểu Tiểu nhìn Lân Vương một cái, nói: “Không có gì, một chút chuyện nhỏ thôi!”
Vu Hoa kinh ngạc nhìn Tiểu Tiểu, mới có mấy tiếng mà thôi, sao cứ cảm thấy quan hệ của hai người họ đã gần gũi hơn rất nhiều? Không được, nguy hiểm! Trong đầu Vu Hoa tự cảnh báo, nhưng ngoài mặt thì vẫn không dám biểu hiện ra ngoài, cho dù có hỏi, cũng phải đợi đến khi về phủ Thừa tướng mới hỏi nàng.
“Tiểu Tiểu, lần này cái đó còn có tác dụng không? Nước rửa chân? Nội phục cộng thêm ngoại dụng?” Vu Hoa nhướng mày hỏi.
“Ta không biết! Thôi thì về xem trước đã, nếu như hắn xuất đủ chẩn kim (đòi phí chữa trị đó mà^^!), ta có thể qua đó xem giúp hắn, nhưng giúp được hay không thì chưa chắc đâu…” Tiểu Tiểu làm ra vẻ khó xử nói, kì thực trong lòng sớm đã vui đến tận trời rồi, thật không ngờ thùng vàng thứ hai từ khi xuống núi này lại dễ kiếm đến thế. Tên Ngưu Phong này thật dở quá, mới có một ngày đã chịu không nổi, nghiêm trọng khinh bỉ hắn!
“Được, vậy chúng ta về đi!” Vu Hoa nghe thấy Tiểu Tiểu nói trở về, liền vội vàng tán thành, Lân Vưong phủ này, sau này phải dặn dò hai người bọn họ, ít đến! Lân Vương này cư nhiên dám rình cướp đi Tiểu Tiểu, thật sự là quá nguy hiểm!
“Đợi đã!” Hai người họ còn chưa bước được nửa bước, Lân vương đã kêu lên.
“Có chuyện gì?” Vu Hoa quay đầu lại hỏi.
“Oh, vừa nãy quên nói lời từ biệt với Lân Vương, đa tạ sự khoản đãi hôm nay của Lân Vương, Tiểu Tiẻu còn có chút chuyện, phải về trước rồi!” Nghĩ đến việc ăn chực của người ta hai bữa cơm, dù sao cũng phải cám ơn người ta. Đương nhiên, ngay đến Vương gia cũng “ăn”, chỉ có thể vui trộm ở trong lòng.
“Tiểu Tiểu, không phải có người muốn tìm nàng sao? Ta đi cùng nàng!” Không thèm để ý đến biểu tình chấn kinh của hai người họ, Lân Vương nói xong liền kéo tay Tiểu Tiểu đi ra ngoài.
Vu Hoa nhìn thấy hai bàn tay nắm vào nhau thật chướng mắt, chạy vội hai bước, cũng tiến đến bên cạnh Tiểu Tiểu, nói:
“Tiểu Tiểu, nam nữ thụ th


XtGem Forum catalog