Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343070
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3070 lượt.
ượng, thế hẳn là trên lưng của nó phải có một cái thai ký chứ nhỉ? Tiểu Tiểu nghĩ, sau khi cởi sạch quần áo của đứa bé, đặc biệt lật người đứa bé lại, nhưng sau lưng nó sạch sẽ, không có thai ký gì hết.
Lân vương từng nói, Sóc vương cũng đã nói qua, chỉ cần là con cháu hoàng thất, sau lưng chúng chắc chắn đều có một cái thai ký, nhưng đứa này…
Không lẽ Nặc Nhi không phải là con của Hoàng thượng ư? Trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, lực dưới tay cũng lớn hơn không ít, Tiền thái y nhắc nhở nói:
“Nương nương, nên đặt hoàng tử vào thùng rồi.”
Hoàn hồn lại, nhìn thấy ấn đỏ của bàn tay lúc nãy của mình, Tiểu Tiểu áy náy cười, vấn đề này, phải tìm một cơ hội hỏi cho rõ mới được.
“Từ ma ma, trước tiên ngươi dùng tay xoa nóng bộ lưng hoàng tử, xoa như vậy nè…”
Tiểu Tiểu làm mẫu một lần, xoa một cách không có kĩ thuật như vậy, nếu như là nàng làm, sẽ nhanh chóng xoa nóng thôi. Nhưng nàng quá trẻ, hỏa lực trên tay lớn, Từ ma ma tuổi tác lớn, hỏa lực nhỏ, trẻ con cũng có thể chịu đựng được.
Thấy bộ lưng của nó hồng lên, Tiểu Tiểu mới yên tâm bế nó dậy, đem nó đặt vào trong nước thuốc:
“Tiền thái y, chuẩn bị châm cứu thôi!”
Tiền thái y ngây ra một lúc, châm cứu? Dùng phương pháp trị liệu như vậy để giải độc cho đứa trẻ mới lớn chừng này, ông mới chỉ thấy qua trên sách thôi, phải châm cứu làm sao? Huống hồ Hoàng thượng còn bảo ông quan sát y thuật của nương nương nữa mà?
“Nương nương, phải châm cứu những huyệt vị nào? Lão thần chưa từng châm cứu cho đứa trẻ lớn chừng này…”
Có chút hổ thẹn nhìn Tiểu Tiểu, nương nương giống với Tiêu Kiếm, ông còn thua xa bọn họ, không cùng một tầng lớp.
“Thôi bỏ đi, lây châm cho ta, để ta hạ châm vậy!” Lắc lắc đầu, đứa trẻ càng bé, độ khó châm cứu càng lớn, điểm này nàng rõ hơn ai hết, coi như mỗi ngày mình làm một việc thiện, tùy tiện để Tiền thái y cũng học theo mình một chút vậy.
Nhìn một hàng châm mà Tiền thái y mới đưa đến, trước tiên Tiểu Tiểu căn dặn Từ ma ma dìu hoàng tử thế nào, sau đó mới chầm chậm tỉ mỉ hạ châm. Không phải y thuật của nàng không được, chủ yếu là còn phải suy nghĩ đến bên cạnh có một người thạo nghề đang trừng mắt nhìn nàng, nàng thật không muốn ông ra ngoài báo cáo lung tung.
“Được rồi!” Cây châm cuối cùng hạ xuống, Tiểu Tiểu thở phào một hơi, khuôn mặt vì gần thùng thuốc quá mà trở nên hồng hào, mà đứa bé trong thùng vẫn còn hôn mê, chỉ cần đợi hơn nửa canh giờ, thu châm xong thì đứa bé sẽ tỉnh lại.
Lắc lắc đầu, Tiểu Tiểu đi ra ngoại sảnh. Bên trong có Tiền thái y và Từ ma ma chiếu cố, nàng rất yên tâm. Mà người bên ngoài, chắc cũng lo lắng lắm đây?
Có lẽ, trong số bọn họ người thật lòng lo lắng chẳng có mấy ai, nhưng chí ít, Hoàng thượng và Vân phi sẽ lo lắng thật lòng, bởi vì đấy là con của bọn họ mà.
“Tiên phi, ta cầu xin cô, cứu lấy Nặc Nhi của ta với!” Thấy Tiểu Tiểu đi ra, Vân phi liền chạy đến, quỳ dưới đất nước mắt lã chã mà nói.
“Thụy Tiên, Nặc Nhi sao rồi?” Hoàng thượng cũng quay đầu lại, thần sắc phức tạp mà nhìn Tiểu Tiểu, nhìn vẻ ửng hồng trên mặt nàng, còn có vẻ hơi mệt mỏi kia nữa.
“Yên tâm đi, không chết nổi đâu. Qua nửa canh giờ sau thu châm thì có thể tỉnh lại rồi, Vân phi cô có thể vào trong thăm. Hoàng thượng, Hoàng thái hậu nương nương, các người còn có việc gì không? Thiếp mới vừa cứu người, rất mệt, nếu như không có việc gì, thiếp đi nghỉ ngơi trước đây.”
Phòng chính đã bị chiếm, nàng đành phải đến một chiếc giường nhỏ bên cạnh để nghỉ ngơi một lát vậy. Tối qua cả đêm không ngủ, may mà vẻ mặt của nàng đã sớm chỉnh đốn lại một chút, bằng không giờ này mà không bị Hoàng thượng phát hiện thì mới là lạ.
“Tiên phi, ai gia đến đây, vốn cũng chỉ muốn để Uyển Nhi đốc thúc nhắc nhở ngươi một chút, ngày mai phải nộp cung quy rồi, Tiên phi đã chép được bao nhiêu?” Hoàng thái hậu bật cười, ban nãy bọn họ đã ghé qua phòng bên của nàng ta, hình như đến một quyển cũng chưa chép nữa kìa?
“Cung quy? Cung quy gì…” Trong đầu nhanh chóng hồi tưởng, Tiểu Tiểu đột nhiên nhớ đến lời hôm đó của Hoàng thái hậu, một trăm bản cung quy á, Lân vương còn nói đó là điều không thể làm được, rõ ràng là Hoàng thái hậu cố ý làm khó nàng, sao bây giờ bà ta lại đến đây? Còn lời ban nãy của bà ta nữa, ngày mai là hạn cuối cùng, đây là ý gì? Nếu như không nộp đúng giờ, bà ta sẽ xử lý mình thế nào?
“Tiên phi không phải quên rồi đấy chứ? Chính miệng ngươi đã đồng ý, ngày mai phải giao nộp một trăm bản cung quy.” Hoàng thái hậu đen mặt, nghe giọng điệu của nàng ta, hình như sớm đã quên béng mất chuyện này rồi. Dám xem thường mệnh lệnh của mình như vậy, Tiên phi này thật đúng là quá to gan.
“Hoàng thái hậu nương nương nói đùa rồi, lời căn dặn của Hoàng thái hậu, sao thần thiếp có thể quên được chứ? Chỉ là ban nãy đột nhiên Hoàng thái hậu nhắc tới, thần thiếp nhất thời không nhớ ra mà thôi. Cung quy vẫn còn chưa chép xong đâu đấy? Thế thì thần thiếp càng không thể bồi mọi người rồi, phải đi chép cũng quy trước cái đã!”
Tiểu Tiểu tiễn khách lần nữa, Hoàng thái hậu lạnh lùng trừng mắt nhìn Tiểu Tiểu một cái, cất bư