Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343063

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3063 lượt.

ớc ra ngoài. Liên phi cười thắng lợi, một trăm bản, ả muốn nhìn xem ngày mai Tiên phi biến ra bằng cách nào đây! Xem ra, lần này dì sẽ không tha nhẹ cho nàng ta đâu, Liên phi cao hứng cười, rồi lại cười tươi với Hoàng thượng, theo sát Hoàng thái hậu rời đi.
Vân phi đã vào nội thất ở cùng với con trai, trong phòng chỉ còn sót lại Hoàng thượng và Tiểu Tiểu, Hoàng thượng phất phất tay, nô tài trong phòng đều lui ra hết, Tiểu Tiểu thấy Hoàng thượng không muốn đi, cười nói:
“Hoàng thượng lo lắng cho hoàng tử thì cứ đợi trước đi, thần thiếp không bồi cùng Hoàng thượng nữa, phải đi chép cung quy trước đây.”
“Lúc nãy nàng đi đâu?” Hoàng thượng cau mày, hoài nghi mà nhìn vẻ mệt mỏi trong mắt Tiểu Tiểu, đến Ngự hoa viên á, lừa bọn người Liên phi thì còn được, gạt mình thì còn non lắm.
“Lời ban nãy của thần thiếp, Hoàng thượng không nghe thấy hay sao? Hoàng thượng, không phải người bị lãng tai đấy chứ?” Tiểu Tiểu cười tinh nghịch một cái, nhanh chóng xoay người đi đến phòng bên, lè lưỡi với Hoàng thượng: “Hoàng thượng, người cứ từ từ mà đợi, thần thiếp không hầu người nữa!”
Rầm một tiếng, trước khi Hoàng thượng đi đến thì cửa đã bị đóng lại, cài cửa xong, Tiểu Tiểu không chút hình tượng nào mà nằm trên giường nhỏ: Mệt chết đi được, Lân vương thật đúng là chẳng biết thương hương tiếc ngọc gì cả, mỗi lần ở cùng vời hắn, đều giống như là đã lâu lắm rồi không thấy phụ nữ vậy, chẳng biết tiết chế chút nào hết. Hắn thì hay rồi, chắc sớm đã ngủ khò, mà mình thì thật là thảm, làm việc nghĩa lâu thế kia, ngay đến cái giường cũng bị người ta chiếm mất tiêu
Tiếng gõ cửa ‘rầm rầm’ vang lên, không cần nghĩ cũng biết là Hoàng thượng, Tiểu Tiểu trực tiếp xoay người đi không thèm đếm xỉa: Mặc xác hắn, bây giờ nàng rất mệt, nghỉ ngơi cái đã rồi mới cùng hắn đọ sức. Về phần chép cung quy gì đó, cũng dẹp sang một bên đi, xe tới trước núi tất có đường, nàng không tin, Hoàng thái hậu kia có thể ăn thịt nàng?
“Thụy Tiên, mở cửa!”
Nếu là nữ nhân khác, ai dám đóng cửa trước mặt hắn chứ? Hoàng thượng tức giận trừng cái cánh cửa đóng chặt kia, thật là quá đáng ghét, vốn định đạp cửa xông vào, nhưng lại không muốn để Vân phi ở cách vách nghe được, hắn đành phải nhỏ tiếng gọi, nhưng cái người bên trong căn bản là chẳng thèm đếm xỉa. Lúc Hoàng thượng đang do dự có nên đạp cửa hay không, thì Vân phi lại chạy ra, khóc lóc nói:
“Hoàng thượng, Tiền thái y nói, Nặc Nhi còn phải chữa như vậy mấy lần nữa thì mới khỏi hẳn, thần thiếp…”
Hoàng thượng quay đầu lại, an ủi nói:
“Không sao đâu!” Nói đoạn, ôm Vân phi đi về phía tẩm thất của Tiểu Tiểu, nhìn thấy Tiền thái y cẩn thận rút châm, mà Từ ma ma thì lại đang cẩn thận đỡ lấy Nặc Nhi, mang theo vẻ mặt thương tiếc.
“Mẹ, mẹ…” Nặc Nhi mở mắt ra, hai mắt mơ màng nhìn bóng người cách đấy không xa, đấy là mẹ sao? Sao nó không nhìn rõ được mặt mẹ vậy?
“Đại hoàng tử, nô tỳ là…” Từ ma ma từ ái nhìn hoàng tử, còn chưa giải thích xong thì đã bị người ta dùng sức đẩy sang một bên.
“Nặc Nhi, Nặc Nhi, mẹ đây, mẫu phi ở đây, mẫu phi đang ở đây.” Vân phi gấp gáp chạy tới, xô ngã Từ ma ma, khẩn trương ôm lấy đầu Nặc Nhi, miệng lẩm bẩm.
“Mẹ, mẹ…” Nó muốn gọi mẹ, nhưng chúng ma ma nói phải gọi là mẫu phi, Nặc Nhi tuổi nhỏ, gọi mẫu phi lại cảm thấy kì cục, từ trước tới nay đều gọi là mẹ, mẹ, Vân phi chỉnh đốn mấy lần, nhưng con vẫn không sửa, Vân phi cũng đành thôi. Bây giờ con đổ bệnh, ả càng không cưỡng cầu nó cái gì nữa.
“Nặc Nhi, bây giờ con cảm thấy thế nào?” Hoàng thượng cũng đi tới, Nặc Nhi rụt rè nhìn hắn, đối với phụ hoàng này, nó thật chẳng có ấn tượng bao nhiêu.
“Nặc Nhi, gọi phụ hoàng, mau gọi phụ hoàng đi!” Vân phi khẩn trương nắm chặt lấy cánh tay Nặc Nhi, lần đầu tiên Hoàng thượng nhìn thẳng nó như vậy, nó phải nắm bắt cơ hội, phải biểu hiện cho tốt mới được.
“…” Đứa trẻ co rúm, Hoàng thượng cười cười, vẻ mặt ôn hòa nói:
“Nặc Nhi, ta là phụ hoàng của con, gọi phụ hoàng…”
Ngữ khí hết sức hòa ái, đối với trẻ con, trước nay hắn không có bao nhiêu kiên nhẫn, hai vị hoàng tử hiện tại, hình như hắn chưa từng tử tế ôm chúng một lần nào hết?
“Phụ hoàng!” Đau đớn truyền đến từ trên vai, Hứa Nhi cau mày, cái biểu tình cau mày, lại có chín phần giống với Hoàng thượng.
“Hoàng nhi ngoan!” Hoàng thượng cười tán dương, nói tiếp:
“Từ ma ma, còn không mau thay áo cho hoàng tử!”
Từ ma ma run rẩy đi đến, đón lấy đứa bé từ trong tay Vân phi, trước tiên giúp hoàng tử chà lau thân thể, rồi lại đặt vào trong thùng tắm mà bọn họ mới vừa khiêng vào, dùng nước sạch tẩy rửa sạch sẽ thân thể của hoàng tử, lau khô xong thì giúp nó mặc y phục. May mà lúc trước Điểm Điểm ở đây, việc tắm rửa của Điểm Điểm cũng là do bà và Hoa Nguyên giúp, những việc này đối với bà mà nói chẳng xa lạ gì.
Nặc Nhi không khóc không quấy để mặc cho Từ ma ma làm, ánh mắt của nó, vẫn luôn theo đuổi cái thân người to lớn mặc y phục màu vàng nhạt kia. Lúc trước, Hoàng thượng cũng có đến Vân Tiêu cung, nhưng lúc đến Vân phi luôn bảo ma ma ôm nó đi, cho nên nó chưa hề gặp Hoàng thượng – cha của