Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343068
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3068 lượt.
nó.
“Nặc Nhi, lát nữa phụ hoàng đưa con về chịu không?” Không nỡ lòng đối với ánh mắt kì vọng của Nặc Nhi, ánh mắt Hoàng thượng dịu dàng nhìn đứa bé hiểu chuyện kia. Ban nãy nếu như không có Tiên phi, đứa bé này đã…
Nhớ đến cái dáng vẻ lúng túng trước đó không lâu lúc gọi Tiền thái y đến, thuốc mà mình hạ không có sai, thuốc mà Tiền thái y chọn lựa lúc đó cũng không có vấn đề, nhưng mấu chốt là không ngờ đến Nặc Nhi lại uống canh sâm, bởi vì tác dụng của hai loại gộp lại, suýt chút nữa thì lấy cái mạng nhỏ của thằng bé luôn rồi.
“Dạ…phụ hoàng!” Nặc Nhi vui vẻ cười, Hoàng thượng cũng cười theo. Yêu cầu của trẻ con đều rất đơn giản, bọn nó sẽ không tính kế ngươi, chỉ cần một câu hứa hẹn nhẹ nhàng, liền giống như bây giờ, chỉ là nói muốn đưa nó về, nó liền cao hứng thành ra thế này.
Nhìn nó, Hoàng thượng lại nhớ đến tiểu cung nữ ở trong cung này lúc trước, đứa bé trai xuất hiện đột ngột lần trước ấy, dáng vẻ của chúng nó, vẫn còn in rất rõ ràng trong đầu hắn, mà mấy đứa con của mình, sao lại chẳng có một tí xíu nào hết vậy?
“Từ ma ma, đợi đã…” Từ ma ma định mặc quần áo cho hoàng tử, bỗng dưng Hoàng thượng lên tiếng ngăn lại. Hắn đi đến trước giường, vén áo Nặc Nhi ra, nhìn về phía lưng của Nặc Nhi, chỉ thấy trên đó trắng trơn, trên da thịt hồng hào mới được nước tắm rửa qua, cái gì cũng không có.
“Mặc đi!” Thất vọng bỏ y phục của Nặc Nhi xuống, Hoàng thượng trầm giọng nói.
Tại sao lại không có gì hết? Không phải con cháu hoàng thất đều có thai ký hay sao? Chẳng lẽ Nặc Nhi vốn không phải con ruột của mình? Trong mắt xẹt qua một tia tàn độc, Hoàng thượng không còn cười nữa.
***
“Vũ, ngươi đi điều tra một chút, ba năm gần đây Vân phi thường qua lại thân thiết nhất với ai?” Một cây bút thượng hảo bị ném xuống dưới đất, vẻ mặt Hoàng thượng lạnh lùng nói.
Ban nãy, bởi vì đáp ứng lời thỉnh cầu của đứa bé kia, hắn nhẫn nhịn sự mất kiên nhẫn trong lòng mà đưa bọn họ về, nhưng sự hoài nghi trong lòng lại ngày càng lớn, không có thai ký kia, có phải cho thấy thằng bé căn bản không phải con của mình? Lúc trước Sóc vương từng nói, cái cô gái có khả năng là Tiểu Tiểu kia đã hỏi đệ ấy về chuyện thai ký, sở dĩ nàng ta hỏi vậy, chắc chắn là đã biết trên người ai có thai ký này, đứa trẻ đó có khả năng là con của mình. Mà Nặc Nhi này, vốn là con của mình, nhưng lại không có thai ký, điều này nói lên cái gì?
Hứa Nhi, không biết có thai ký không đây? Nếu như nó cũng không có, vậy chuyện Nặc Nhi không có thai ký sẽ có thể giải thích được rồi…
“Hỷ công công, vào đây!”
Tuấn nhan vẫn không biến chuyển, âm thanh lạnh lùng của Hoàng thượng truyền đến, Hỷ công công vội cúi đầu đi vào, nhìn không rõ trên mặt ông ta có biểu tình gì.
“Sau lưng trẫm có thai ký, ngươi vẫn còn nhớ chứ?”
Giọng vẫn lạnh băng, Hỷ công công lén ngẩng đầu nhìn về phía Hoàng thượng, nhìn cái bản mặt hơi hơi đen lại của hắn, vội cúi đầu xuống: “Hoàng thượng, nô tài biết!”
“Tìm người lén kiểm tra xem, trên người Nhị hoàng tử và trưởng công chúa có hay không, phải làm nhanh một chút, đừng để bị bọn họ phát giác, biết chưa?”
Hoàng thượng thở dài một tiếng, hai mắt sắc bén nhìn Hỷ công công, ông ta hình như khá thân thiết với nàng.
“Vâng, Hoàng thượng!” Hỷ công công cung kính đáp, chuyện này đối với ông mà nói không khó, chỉ là không biết Hoàng thượng muốn tra cái này để làm gì.
“Hỷ công công, ngươi và Tiên phi hình như khá thân thiết nhỉ? Trẫm thật tò mò, lần đầu tiên ngươi lại khá là hữu hảo với phi tử của trẫm đấy.” Ánh mắt của Hoàng thượng vẫn sắc bén, trong lòng Hỷ công công cả kinh, không lẽ Hoàng thượng đã biết gì rồi ư? Không phải chứ, nương nương lanh trí thế này, sao Hoàng thượng có thể phát giác được?
“Hồi Hoàng thượng, nô tài cảm thấy Tiên phi nương nương tâm địa lương thiện, cũng rất quan tâm nô tài, cho nên…”
“Ha ha…” Lời Hỷ công công còn chưa nói xong, Hoàng thượng liền bật cười.
“Hỷ công công, sao ngươi không nói lần trước trẫm mắc bệnh, phương thuốc mà thái y kê đều do ngươi cung cấp chứ? Nhưng trẫm rất tò mò, những chuyện đó ngươi biết được từ ai? Còn việc Vân phi tiêu chảy nữa, hình như cũng là do ngươi nói với thái y phải làm thế nào thì phải?”
Hoàng thượng cười khoa trương, thiếp thân công công của mình, lại bị người ta mua chuộc, hắn đúng thật là ngốc. Nhưng mà, hắn cũng chỉ là lúc nói đến Tiên phi mới nghĩ ra, không ngờ Hỷ công công lại nói dối thế này, xem ra giữa hai người, thật sự có chút gì đó.
“Hoàng thượng, nô tài chỉ là lo lắng nên mới đi hỏi nương nương, trước giờ nô tài chưa từng phản bội Hoàng thượng…” Nhìn cái dáng vẻ ngoài cười trong không cười của Hoàng thượng, Hỷ công công kinh hoàng quỳ xuống dưới đất, ông không rõ Hoàng thượng biết được bao nhiêu, không dám nói dối, nhưng cũng không thể nói nhiều.
“Nói đi, từ lúc nào mà ngươi lại thận cận như thế với nàng?” Thu lại nụ cười, tay Hoàng thượng gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, mặt lạnh tanh hỏi.
“Hoàng thượng, lúc trước, nô tài cũng chẳng chú ý gì đến Tiên phi nương nương, từ cái ngày nàng ấy hồi cung, Hoàng thượng biế