Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3045 lượt.
uàng bên tai nữa, Vũ ăn mặc thỏa đáng, chỉ cần Hoàng thượng hạ lệnh một tiếng, Thì y có thể bắt đầu nhiệm vụ tối nay rồi.
Thân làm thuộc hạ, y thật không hiểu nổi Hoàng thượng hiện giờ. Chẳng lẽ đúng như Hoàng thượng nói, quá trình còn quan trọng hơn kết quả ư? Đường đường là thiếp thân thị vệ bên cạnh Hoàng thượng, lại phải đi làm thích khách, hơn nữa là thích khách thì cũng thôi đi, mà còn là thích khách không được làm tổn thương người nữa chứ, cấp độ này, thật đúng là khó nắm bắt mà.
“Không cần, trước tiên chưa cần làm gì hết! Trẫm tự có tính toán!” Sau khi đặt chiếc hộp lại ngay ngắn, Hoàng thượng lạnh giọng nói:
“Vũ, trông kĩ cái hộp này, nếu như đêm nay Tiên phi tới lấy, ngươi chỉ cần nhìn là được, không cần ngăn cản. Nếu là người khác, nên làm gì thì cứ việc làm nấy!”
“Dạ!” Lấy làm khó hiểu mà nhìn Hoàng thượng, đã chuẩn bị lâu đến vậy, thế mà Hoàng thượng lại bỏ qua như vậy ư?
***
“Đa tạ hai vị công công, làm phiền các ngươi về nói với Hoàng thượng một tiếng, cứ nói bổn cung đã bình an hồi cung rồi!”
Ngoài dự liệu của Tiểu Tiểu, suốt dọc đường đi lại có thể trở về một cách bình an, nàng tưởng trên đường sẽ xuất hiện thích khách chứ, như thế thì mới hợp với biểu hiện tối nay của Hoàng thượng, nhưng bây giờ…
“Haizz, mệt chết đi được…” Thấy Hoa Nguyên và Từ ma ma đang đợi trong phòng, trong lòng Tiểu Tiểu ấm áp không ít, cảm giác có đèn thắp, có người đợi mình đúng là tốt thật. Nàng chỉ nhìn thấy Từ ma ma và Hoa Nguyên, lại không ngờ rằng, vẫn còn một người đợi trong phòng.
“Hoa Nguyên, Từ ma ma, khiến các ngươi lo lắng rồi. Ta rất tốt, không có sao hết. Các ngươi về ngủ trước đi, trời cũng không còn sớm nữa…”
Cười ha ha một tiếng, Tiểu Tiểu hơi chột dạ nhìn hai người họ, mình ở Ngự thư phòng hết thảy đều rất tốt, uống ngon, chơi vui, nhưng bọn người Hoa Nguyên thì thảm rồi, chắc hẳn là đã lo lắng cho mình cả đêm đây?
“Nương nương…” Ánh mắt lướt vào trong phòng, Từ ma ma không ngừng nháy mắt ra hiệu với Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu khó hiểu thò đầu qua, vẫn chưa nhìn thấy bên trong có cái gì, thì đã bị người ta một phát tóm qua:
“Nàng rất tốt? Ở cùng với Hoàng huynh tốt đến thế sao?”
Nữ nhân vô lương tâm, mình thì lo lắng cho nàng cả đêm, nàng thì hay nhỉ, cái bộ dạng cười hỉ hả, vui hơn bất cứ lúc nào.
“Lân vương… sao chàng lại…ở đây?”
Bất an nhìn về phía Từ ma ma và Hoa Nguyên, hai người họ sớm đã biết hắn ở chỗ này đợi nàng rồi, bằng không ban nãy cũng chẳng nháy mắt ra hiệu với nàng như vậy, nhưng không biết quan hệ giữa mình và Lân vương, hai người họ đã biết hay chưa?
“Ra ngoài!” Lân vương lạnh mặt, Hoa Nguyên và Từ ma ma lo lắng nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu khó xử gật đầu, hai người lẳng lặng lui ra ngoài.
“Nói đi, ở Ngự thư phòng cả đêm, đã làm gì rồi?”
Cô nàng này, suốt ngày chỉ biết làm mình lo lắng, hôm qua còn nói phải ngoan ngoãn đợi mười lăm ngày, một lần đánh tráo thì nàng có thể hoàn toàn thoát khỏi thân phận Tiên phi rồi, nhưng giờ thì hay, một ngày không gặp, nàng liền bén mảng đến Ngự thư phòng bên cạnh Hoàng thượng?
“Cũng chẳng có gì,,,cũng chỉ là uống tí trà, xem ít sách…”
Chột dạ cúi đầu, thấy mặt Lân vương lại càng ngày càng đen, Tiểu Tiểu vội bổ sung:
“Đây cũng là chuyện không có cách nào khác. Hoàng thượng bảo thiếp giúp y mài mực, kết quả là thiếp không cẩn thận, suýt chút nữa là nhấn chìm đống tấu chương rồi, Hoàng thượng mới bảo Hỷ công công hầu hạ, thiếp đứng bên cạnh học hỏi một chút. Nhưng từ ngày mai trở đi, thì thiếp bắt đầu làm việc…”
Ấm ức nhìn Lân vương, nếu đổi lại là phi tử khác, đảm bảo là chuyện tốt đẹp hết biết, nhưng Tiểu Tiểu lại không tình nguyện làm mà, tại bị ép thôi…
“Tiểu Tiểu, nàng nói xem, tới lúc nào nàng mới khiến ta yên tâm đây? Ngự thư phòng của Hoàng thượng, trước giờ chưa từng có cung phi nào vào đó hầu hạ, mà ngày mai, ta và Sóc vương đều sẽ qua đó, nàng có thể bình thản đối mặt với bọn ta không? Ta rất sợ, ta sẽ thất lễ trước mặt hoàng huynh, nếu như bị hoàng huynh biết được, kế hoạch của chúng ta sẽ khó càng thêm khó…”
Lân vương nặng nề thở dài một tiếng, suýt nữa dìm tấu chương, thế mà hoàng huynh lại không truy cứu trách nhiệm của nàng, có phải cảm tình hoàng huynh đối với nàng, vượt xa những gì mình nghĩ rồi hay không? Nếu như, sau này hoàng huynh biết chuyện của Tiểu Tiểu, nếu huynh ấy không chịu buông tay, hắn nên làm sao đây?
“Lân, không cần lo lắng, thiếp sẽ cẩn thận mà!”
An ủi nhìn Lân vương, trong lòng Tiểu Tiểu cũng hơi bất an, Hoàng thượng nghi ngờ nàng, Tiểu Tiểu biết, nhưng không muốn nói cho Lân vương, không muốn khiến hắn lo lắng cho mình thêm nữa, chuyện hoàng cung, một mình nàng hoàn toàn có thể xử lý được.
“Ừm, biết là tốt. Có điều chuyện bên chỗ Hoàng thái hậu hôm nay ta cũng có nghe nói qua, nàng đúng là thông minh. Ta biết ngay là cái chuyện nhỏ thế kia nàng có thể xử lý được mà, ra rất yên tâm về nàng. Tiểu Tiểu, ngủ sớm đi, ta cũng nên trở về rồi…”
Thời gian, vốn chẳng phải trôi qua rất nhanh hay sao? Hơn mười ngày rất nhanh rồi cũng sẽ trôi qua thôi