XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3043 lượt.

này của nàng. Nhìn đồng hồ cát bên cửa, bây giờ chắc cũng khoảng chừng giờ hợi hai khắc rồi nhỉ, bình thường giờ này, nàng sớm đã ngủ say sưa. Nhưng hôm nay, bởi vì xem mấy quyên sách, nàng chẳng buồn ngủ chút nào.
“Được thôi, thiếp cũng mệt rồi!” Tiếc nuối mà nhìn cái hộp đen kia một cái, Tiểu Tiểu xoay người đi ra bên ngoài.
“Hỷ công công, trẫm có nói ngươi được phép rời đi chưa?” Hỷ công công vốn định tiễn Tiểu Tiểu ra ngoài, nhưng mới đi được hai bước, giọng nói của Hoàng thượng đã lạnh lẽo truyền tới, Hỷ công công vội dừng lại, chần chừ mà nhìn Tiểu Tiểu lúc này cũng đã quay đầu lại.
“Bổn cung phải cảm tạ ý tốt của Hỷ công công rồi, trong cung đều có đèn, không sao đâu, bổn cung tự mình về là được!”
Tiểu Tiểu tùy ý cười một cái, lời ban nãy của Hoàng thượng, khiến cho lòng nàng thêm bất an. Hỷ công công là thiếp thân thái giám của Hoàng thượng, dưới tình huống thông thường, hẳn là hắn không xử sự với ông ta như vậy, không lẽ Hoàng thượng đã biết gì rồi? Lấy làm khó hiểu mà nhìn về phía Hỷ công công, ông ta chỉ cúi đầu, đến sắc mặt của ông ta cũng không nhìn được, càng chẳng cần phải nói đến việc lộ ra tin tức gì hữu dụng.
Đi ra ngoài một cách bất an, đúng như trong dự liệu của nàng, cửa Ngự thư phòng, không hề có bóng dáng bọn Hoa Nguyên, mà chỉ có hai công công đang trực, cung kính cười với nàng một cái, nhưng lại chẳng có ai nói muốn tiễn nàng rời đi. Tình hình như vậy, rất không bình thường. Tuy canh phòng trong cung không tệ, thủ vệ cũng rất tốt, nhưng sắc trời đã muộn như vậy, đêm đã khuya vậy rồi, sao Hoàng thượng có thể để một tiểu phi tử yếu đuối tự mình đi về được? Ngự thư phòng cách tẩm cung của Tiểu Tiểu đâu có gần.
Có lẽ, Hoàng thượng thật sự đã nghi ngờ gì rồi, nếu như nàng đoán không sai, hẳn là Hoàng thượng sẽ không làm chuyện ngốc như vậy, hắn sẽ…
“Hỗn xược, sắc trời đã muộn như vậy, nương nương muốn hồi cung, các ngươi không biết hộ tống nương nương trở về hay sao?”
Giọng nam bực bội vang lên phía sau Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu mỉm cười một cái, quay đầu nói:
“Thần thiếp đa tạ Hoàng thượng!”
Mắt phượng quét tới chỗ tên tiểu thái giám ban nãy đứng ở cửa nhưng bây giờ đã quỳ xuống, hà tất phải thế? Đóng kịch cũng đâu cần phải thật vậy chứ.
“Còn quỳ gì nữa? Sao không mau hộ tống nương nương hồi cung?” Vừa lòng nhìn vẻ cảm kích trên mặt Tiểu Tiểu, Hoàng thượng đi đến trước mặt Tiểu Tiểu, thâm tình nói:
“Đêm khuya đường vắng, ái phi cẩn thận, sớm trở về nghỉ ngơi, trẫm còn chưa xong việc, nếu không đã tiễn ái phi về rồi!”
“Thần thiếp hiểu, Hoàng thượng cũng nghỉ ngơi sớm, thần thiếp về trước đây!”
Hoàng thượng, nụ cười của người, biểu tình của người, có mấy phần là thật, mấy phần là giả đây? Tiểu Tiểu nhìn mọi thứ trong mắt Hoàng thượng, người ta nói ánh mắt là chân thực nhất, vô tư nhất, đó là nói ánh mắt của thế nhân, chắc không bao gồm Hoàng thượng đâu nhỉ? Ánh mắt của hắn cũng thành thật như vậy, nhưng lòng hắn thì sao? Trong lòng hắn, có phải đã chuẩn bị một cuộc thăm dò khác?
Ra khỏi chỗ ánh đèn sáng rực trước Ngự thư phòng, ánh đèn bên ngoài ít đi nhiều, nhưng ánh trăng trong sáng cũng dát lên hoàng cung trong đêm tối một tầng sắc bạc nhàn nhạt. Bóng cây đậm nhạt, khiến cho hai công công đồng hành hơi run rẩy: Muộn thế này, ít người thế này, có lẽ, bọn họ cũng là lần đầu tiên đi đường như vậy?
“Nương nương, người cẩn thận một chút!” Hai chiếc cung đăng mờ mờ, chiếu lên trên con đường trước mặt Tiểu Tiểu, một công công nhắc nhở Tiểu Tiểu nhìn đường, giọng nói của y hơi run run.
“Vị công công này, ngươi đang sợ cái gì?”
Tiểu Tiểu cười nhạt, công công nghe thấy lời nàng, vội vàng lắc đầu: “Nô tài không sợ, nô tài không sợ…”
“Bổn cung biết! Chúng ta đi nhanh thôi!” Đối với lời nói láo của bọn họ, Tiểu Tiểu chỉ cười, sợ gì chứ, trong cung có thị vệ, nàng thật sự không tin Hoàng thượng sẽ làm gì được nàng?
“Hỷ công công, trẫm đã từng cảnh cáo ngươi, ngươi còn định nói gì với nàng ấy?”
Trở về Ngự thư phòng lần nữa, trên mặt Hoàng thượng sớm đã mây đen chằng chịt.
“Hoàng thượng, nô tài chỉ đơn thuần là muốn tiễn nương nương ra ngoài mà thôi!” Hỷ công công không sợ hãi mà nhìn Hoàng thượng, ông vốn cũng chẳng định nói với nương nương, bởi vì ông biết, mấy ngày trước Hoàng thượng đã không còn tin tưởng ông nữa.
“Hừ, ngươi nghĩ thế nào, trẫm vẫn có thể đoán được!” Lạnh lùng nhìn ông ta, ông ta đối xử tốt với Thụy Tiên, hắn có thể không để bụng; Nhưng Thụy Tiên đối đãi tốt với ông ta, hắn không thể không để bụng.
“Ra ngoài đi!” Chắc Vũ đã chuẩn bị xong cả rồi, bây giờ cũng đã sắp đến lúc động thủ!
Hoàng thượng đi đến chỗ Tiểu Tiểu đã đứng trước lúc sắp rời đi, tay sờ lên chiếc hộp đen kia, chiếc hộp này, đủ để dò ra mối quan hệ giữa Tiên phi và nữ nhân kia, cũng đủ để chứng minh quan hệ của Tiểu Tiểu với chuyện năm năm trước, nếu như hắn đoán không sai, đêm nay, chiếc hộp này chắc chắn sẽ bị trộm mất…
“Hoàng thượng, thần đã chuẩn bị xong hết rồi, bây giờ cần tiền hành chưa?” Một thân áo đen, cộng thêm lớp lụa mỏng màu đen q