Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3047 lượt.
ế tối nay nhờ cả vào ngươi rồi, bổn cung học chậm lắm đó…”
Thong dong trở về chiếc ghế bên cửa sổ mà Hoàng thượng hay ngồi, Tiểu Tiểu bât đầu phẩm trà. Tiểu Tiểu nàng là người thế nào chứ, muốn lấy mạng người khác để uy hiếp nàng, đừng nói là cửa, ngay đến cửa sổ, lỗ chó cũng chẳng có cái nào đâu.
“Nương nương, nô tài biết, nô tài hiểu!” Hỷ công công cúi đầu xuống. nương nương thông minh, ông còn không biết hay sao? Cái khác không nói, chỉ cần nhìn biểu hiện bây giờ của nàng ấy là đủ biết, nàng ấy sẽ không học tập cho đàng hoàng đâu, mà từ ngày mai trở đi ông đã định sẵn là sẽ bị chịu tội rồi.
“Hỷ công công, ngươi hiểu gì rồi? Sao trẫm không biết nhỉ?” Hoàng thượng cười y như hồ ly, Hỷ công công nhăn mặt, câu hỏi này có thể từ chối trả lời không?
“Đúng đó, Hỷ công công, ngươi đã hiểu gì? Sao bổn cung lại không biết?” Nhìn ra chỗ khó xử của Hỷ công công. Nhưng Tiểu Tiểu cũng không định bỏ qua cho ông ta, nàng cũng góp vui mà hỏi.
“ ‘Thụy Tiên’, không ngờ Hỷ công công của trẫm lại hiểu nàng đến vậy, nàng thật sự muốn như vậy ư?”
“Hoàng thượng nói đùa rồi, lời căn dặn của Hoàng thượng, thần thiếp tự nhiên sẽ dụng tâm học tập. Nhưng năng lực con người có hạn, một người có thể rất thông minh, nhưng cũng chưa chắc ở bất kì phượng diện nào cũng thông minh. Thần thiếp có lẽ ở một mặt nào đó cũng trời sinh chậm chạp. Cho nên thần thiếp sẽ tận lực, nhưng có tác dụng thật sự hay không thì…”
Tiểu Tiểu cười giả dối, trên mặt Hoàng thượng xẹt qua một tia bực dọc, so với nụ cười giả tạo hiện giờ của nàng, hắn càng thích nàng cười tinh nghịch với hắn hơn. Cho dù là lúc trợn mắt tức giận với mình, còn dễ coi hơn là bộ dạng lúc này của nàng.
“Hỷ công công, ngươi đúng là tự biết lấy mình, nếu như ngày mai nương nương còn chưa học được, trừng phạt ngươi gấp bội!”
Hoàng thượng sẽ không phát hỏa với nàng, nhưng không có nghĩa là đối với người khác cũng vậy, chuyện tối hôm đó của Hỷ công công, nếu như đối tượng không phải là nàng, hắn sớm đã trừng phạt ông ta rồi. Hôm nay lại vì nàng mà chịu phạt, hắn không tin nàng còn có thể thờ ơ vô cảm như vậy.
“Ừ, Hỷ công công, ngươi phải cố lên. Nhưng thứ mà ngươi cần, bổn cung cũng sẽ chuẩn bị tốt cho ngươi. Bổn cung cam đoan, thứ chuẩn bị cho ngươi, tuyệt đối là cực phẩm trong cực phẩm!”
Trên mặt mang theo nụ cười nhạt nhẽo, Tiểu Tiểu rất phản cảm với việc làm hiện giờ của Hoàng thượng. Không trừng phạt mình, nhưng lại muốn lấy tính mạng người khác để khiến mình khuất phục, hình như cũng quá xem trọng nàng rồi thì phải.
“Cực phẩm mà ái phi chuẩn bị, trẫm thật sự mỏi mắt mong chờ đấy!”
Hoàng thượng cười tà, Tiểu Tiểu tự rót tự uống, không muốn tiếp tục đề tài này nữa, nàng càng nói nhiều, có lẽ Hoàng thượng sẽ trừng phạt Hỷ công công càng nặng hơn, suy cho cùng thì vẫn không giống với Lân vương, nói chuyện với Lân vương, nàng có bao giờ phải suy nghĩ cần nói gì đâu? Nhưng Hoàng thượng thì lại không như vậy, hắn là đế vương, tuy rằng biết hắn còn có hứng thú với mình, vẫn chưa có lòng giết mình, nhưng lúc nói chuyện vẫn phải suy nghĩ mấy bận, vừa muốn làm hắn tức đến giậm chân, lại phải đừng khiến cho hắn động sát tâm với mình, giới hạn như vậy, thật sự khó nắm bắt.
Ngẩng đầu nhìn về phía Hoàng thượng, chỉ thấy hắn đang nghiêm túc xem tấu chương trên bàn, mà Hỷ công công đứng phía sau hắn, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim mà đứng cúi đầu, Tiểu Tiểu nhàm chán đứng dậy. Rảnh rỗi vô sự, đi đến trước hai bên giá sách của Hoàng thượng xem lướt qua. Vốn rảnh rỗi không có gì làm nên chỉ xem vậy thôi, nhưng không ngờ lại tìm được ở trên giá sách mấy quyển y dược thư tịch ngoại thế thịnh truyền đã tuyệt tích , Tiểu Tiểu hứng thú rút ra, đứng trước giá sách chậm chãi lật xem.
Hoàng thượng đang phê duyệt tấu chương hơi hơi nghiêng đầu, liếc nhìn Tiểu Tiểu một cái, cười tà mị, mà ánh mắt của Hỷ công công cũng quét qua, ông ta lo lắng nhìn Tiểu Tiểu, nhưng lúc Hoàng thượng trừng mắt nhìn tới thì vội vã cúi đầu, tiếp tục nhìn giày của mình, không ngẩng đầu lên nữa.
Tiểu Tiểu xem sách, trước giờ luôn rất kĩ càng, chỗ có hứng thú, nàng sẽ xem tỉ mỉ một lượt, lúc không hứng thú, thì lật nhanh như gió. Rất mau, mấy quyển sách nàng đều đã lật qua, ánh mắt tiếp tục xem xét, những cái khác đều là những loại sách đàm luận đại đạo lý, sách lược trị quốc khiến cho Tiểu Tiểu tránh còn chẳng kịp, ngoại trừ một cái hộp màu đen có khóa ra.
Đây là Ngự thư phòng của Hoàng thượng, sao lại có cái hộp đen bị khóa nhỉ? Hơn nữa cái hộp rất nhỏ, chỉ lớn hơn một quyển sách dày bình thường chút thôi. Tiểu Tiểu có thể chắc chắn, bên trong chiếc hộp đen này, hẳn là chỉ đựng một quyển sách mà thôi. Là sách gì nhỉ? Còn cần phải bảo mật thế sao?
“ ‘Thụy Tiên’, được rồi, nàng có thể về trước, thời gian không còn sớm nữa!” Thanh âm của Hoàng thượng bỗng truyền tới, tay Tiểu Tiểu vừa định vươn tới chỗ cái hộp đen ấy, nghe thấy vậy liền thu lại, quay đầu nhìn về phía Hoàng thượng, thì thấy tấu chương bên cạnh hắn đã chẳng còn mấy quyển, hắn vẫn đang cúi đầu xem, căn bản không nhìn đến bên