XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343038

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3038 lượt.

mất luôn.






“Ta có cho cô bạc cô cũng không cần? Cô thì sao, rõ là một người đàn bà chanh chua, cho dù có cho ta vàng ta cũng chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái. Cô tưởng rằng sẽ có tên đàn ông không có mắt nào cần cô chắc!”
Sóc vương giận dỗi nói, những lời Tiểu Tiểu nói ban nãy quá là làm tổn hại đến tự tôn của hắn, nghĩ sao thì Sóc vương hắn đây cũng là một chàng đẹp trai có tiền có quyền, bị cái cô nàng này nói như thể là chẳng có giá thị trường gì hết vậy, điều này…quả là khiêu chiến với lòng tự tôn mỹ nam của hắn mà? Hắn cực kì tức tối, quên béng mất cô gái này sớm đã là “Danh hoa có chủ”, với lại người chủ này đang đứng cạnh hắn nữa, đợi đến lúc hắn nghĩ tới, hai cặp ánh mắt giết người đã bắn về phía hắn. Bất an mà nhìn sắc mặt đen thui của Hoàng thượng, Sóc vương hì hì cười khan một tiếng:
“Hoàng huynh, đệ biết huynh cưới nàng ta không phải xuất phát từ ý muốn của huynh, người ban nãy đệ nói đương nhiên không phải hoàng huynh rồi.”
Nhưng những lời ban nãy hắn nói, hoàng huynh tức giận thì cũng thôi đi, tại sao Lân vương cũng tức tối thế nhỉ? Lấy làm khó hiểu mà nhìn Lân vương, Sóc vương nói:
“Lân, huynh giận gì chứ? Nàng ta cũng đâu phải nữ nhân của huynh?”
“Không cần, thế thì không cần! Ta đang nói với Hắc Tử, đang nói với Hắc Tử mà.”
Hắc Tử? Sóc vương càng tái mặt thêm, ban nãy rõ ràng là nàng điểm danh nói chuyện với hắn mà, bây giờ đột nhiên đổi thành Hắc Tử, thế ý của nàng là, hắn chính là Hắc Tử á?
Sắc mặt Sóc vương tái mét, Hoàng thượng nhìn Sóc vương bị xỏ xiên xong liền bật cười, mà Lân vương cũng bị câu vừa nãy của Tiểu Tiểu làm cho buồn cười. Một câu trong lúc vô ý của Tiểu Tiểu, đã đem trọng tâm câu chuyện chuyển sang người Hắc Tử, hắn tò mò nhìn Hắc Tử bên cạnh Tiểu Tiểu, Hắc Tử này là sủng vật bên cạnh Tiểu Tiểu, thế không biết bên cạnh Điểm Điểm có sủng vật không, sủng vật của thằng bé là gì?
“Chết rồi!” Thấy Lân vương đang hứng thú mà nhìn Hắc Tử, Tiểu Tiểu cũng cúi đầu nhìn theo. Hắc Tử đã xuống núi chuẩn bị ở dài ngày, thế Hổ Tử thì sao, sủng vật của Điểm Điểm thì sao đây?
“Hắc Tử, Hổ Tử đâu? Bây giờ đang ở nơi nào? Nó cũng xuống núi rồi ư ? Đừng nói là đi tìm…”
Khẩn trương mà nhìn Hắc Tử, đừng gật đầu, tuyệt đối đừng gật đầu mà, một Hắc Tử tới bên cạnh Tiểu Tiểu thôi đã thu hút nhiều sóng gió vậy rồi, nếu như Hổ Tử đến Lân vương phủ, Tiểu Tiểu không dám nghĩ tới giờ này Lân vương phủ đã thành ra thế nào rồi nữa.
Nhưng sự thật luôn tàn khốc, Hắc Tử chẳng hề nghe thấy sự kì vọng của Tiểu Tiểu, nó gật gật đầu. Hai đứa chúng nó vốn cùng nhau xuống núi mà, Hổ Tử là người của Điểm Điểm, đương nhiên là đi tìm Điểm Điểm rồi; mà nó là người của Tiểu Tiểu, tìm Tiểu Tiểu cũng là lẽ hiển nhiên…
Thấy Hắc Tử gật đầu, cả gương mặt của Tiểu Tiểu đều tái hết cả lên, bây giờ nàng muốn xuất cung, lập tức xuất cung, nàng phải ngăn cản!
“ ‘Thụy Tiên’, nàng sao vậy?” Hoàng thượng khẩn trương nhìn sắc mặt bỗng dưng tái đi của Tiểu Tiểu, hắn rất tò mò Hổ Tử là ai, mà có thể khiến cho cái người cẩu thả tùy tiện như nàng bỗng dưng biến sắc. Mà Lân vương đứng bên chỉ có thể siết chặt tay, trừng mắt nhìn cái thân thể nhỏ nhắn xinh xắn được Hoàng thượng đỡ lấy, rất muốn qua đó an ủi Tiểu Tiểu, rất muốn hỏi xem nàng rốt cuộc làm sao, nhưng bây giờ hắn không thể làm vậy, lý trí nói cho hắn, phải kiềm chế, nhẫn nhịn, tiếp tục nhẫn nhịn!
Biết là phải nhịn, nhưng nhìn thấy Hoàng thượng ôm nàng vào lòng, tại sao lòng hắn vẫn thấy khó chịu, buồn phiền rối bời đến vậy? Nàng là người yêu của mình, là người sẽ sống cùng mình suốt đời mà, nhưng giờ đây nàng lại đang nằm trong lòng của một người đàn ông khác, hắn không cho phép!
“Thiếp không sao, Hoàng thượng!” Giãy khỏi sự ôm ấp của hắn một cách yếu ớt, mang ý xin lỗi mà nhìn Lân vương một cái, ban nãy nàng chỉ biết lo lắng, suýt nữa quên Lân vương vẫn còn đứng bên nhìn, tình cảm là phải dựa vào cả hai người để duy trì, Tiểu Tiểu thật không hi vọng Lân vương sẽ hiểu lầm gì nàng.
“Có cần tìm thái y đến khám thử không?” Nàng rời khỏi, khiến Hoàng thượng hơi thấy lạc lõng. Đã nói là phải có được trái tim của nàng, nhưng sao trái tim của nàng lại phiêu diêu bất định như vậy? Tại sao hắn lại cứ cảm thấy khó mà nắm bắt đến thế nhỉ? Ban nãy, nếu đổi lại là bất kì một phi tần nào khác, đều sẽ dựa vào lòng hắn, muốn có được sự thương tiếc của hắn. Nhưng nàng không phải là bọn họ, nàng lại đẩy mình ra, có lẽ cũng vì điểm đặc biệt này của nàng, khiến cho hắn có lòng nhẫn nại đợi gỡ bỏ lớp mặt nạ của nàng, nhìn thấy gương mặt thật của nàng nhỉ?
“Không cần. Sức khỏe của thiếp, thiếp tự biết. Có lẽ là trời nóng quá, thiếp hồi cung nằm một lúc là được!”
Tiểu Tiểu uyển chuyển từ chối ý tốt của Hoàng thượng, nếu có bệnh, nàng có thể không biết được chắc? Nàng chỉ đang lo lắng về Điểm Điểm và Hổ Tử mà thôi!
“Thế ‘Thụy Tiên’ cứ về nghỉ ngơi trước đi. Đợi đến tối đỡ hơn chút, rồi lại đến Ngự thư phòng hầu hạ! Ngủ một giấc cho ngon, trẫm còn muốn biết hôm qua Thụy T