Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343033

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3033 lượt.

nhìn về phía mỹ nữ mày liễu mắt phượng, mặt mang ý cười trong đám đó, bật cười ha hả:
“Mẹ ơi, dù mẹ có muốn cứu người đi nữa thì cũng không cần phải lột sạch quần áo của mỹ nữ người ta như thế chứ? Bây giờ thấy hết rồi, mẹ phải chịu trách nhiệm với mỹ nữ người ta đấy!”
Vị mỹ nữ kia, chính là Tiểu Tiểu mới vội vàng tới. May mà nàng thông minh đem đám người Hoàng thượng tống đi hết, bằng không ở đây xảy ra chuyện, Hổ Tử tổn thương người, Lân vương thật là không dễ ăn nói với mọi người.
Trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, tựa hồ thật sự trong lúc bất tri bất giác, nàng luôn suy nghĩ đến chuyện của Lân vương, lẽ nào trong lòng nàng, nàng thật sự đã yêu Lân vương rồi ư? Che đậy cơn sóng lòng, chuyện ở đây vẫn phải cần đến nàng xử lý.
“Tiểu tử thối, con còn có lý nữa không hả? Hổ Tử tổn thương người, con không những không cản, còn đứng một bên xem trò vui? Bà mẹ của con là ta đây dưới tình huống khẩn cấp, chỉ nghĩ muốn cứu người, đâu có nghĩ tới việc cởi sạch quần áo mỹ nữ? Con cũng thiệt là, tự dưng đi lung tung làm gì? Ở yên một lúc bộ chết hay sao?”
Tiểu Tiểu tức giận, đem cái đai lưng ném về phía nữ tử, nói:
“Mau mặc y phục vào, hôm nay bọn họ ra cửa không mang theo mắt, cái gì cũng chưa nhìn thấy…về phần chịu trách nhiệm ấy hả, ta thấy cũng thôi đi, chúng ta đều là nữ nhân, ta cũng chẳng có cách nào chịu trách nhiệm với cô…với lại, cô đã là người của Lân vương rồi, ta nói với Lân vương một tiếng, bảo hắn đừng để bụng là được…”
Tiểu Tiểu càng nói, sắc mặt nữ tử kia càng đỏ, nếu như Vương gia biết được việc y sam của mình không chỉnh tề trước mặt bao nhiêu người thế này, thì sẽ càng thêm chán ghét mình mất thôi. Nhưng Vương gia thương Điểm Điểm như vậy, mà cái cô gái nhìn tầm thường này lại quen thân với Điểm Điểm như thế, chắc Vương gia sẽ không làm chủ cho mình đâu, tính sao đây?
“Mẹ ơi, cho dù là khẩn cấp, sao mẹ không tháo đai lưng của mình để cứu người, mà lại đi tháo đai lưng của người khác chứ?” Điểm Điểm lấy làm khó hiểu mà nhìn Tiểu Tiểu, hình như rất muốn nhìn thấy bộ dạng mất mặt của Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu nổi cáu nói: “Tiểu tử thối, lại đây!”
Quở trách xong nữ tử kia, ánh mắt Tiểu Tiểu chuyển về phía Điểm Điểm, tên nhóc này càng ngày càng nghịch ngợm, nhìn thấy Hổ Tử tổn thương người mà cũng có thể khoanh tay nhìn trò vui? Không dạy dỗ nó một trận thì nó sao biết sai được.
“Mẹ…”
“Kêu cha cũng vô dụng!” Tiểu Tiểu hung hăng nhìn bé đang chậm rãi lê bước về phía trước, mặt mày lạnh lẽo, khiến cho Điểm Điểm sợ hãi khẽ run. Lớn đến chừng này, bé vẫn chưa bào giờ thấy mẹ giận dữ đến như vậy? Lần này mẹ giận thật rồi, xem ra không ai cứu được mình nữa.
“Mẹ, có thể vào trong phòng rồi mới đánh được không…” Ấm ức mếu máo, bé thật sự không cố ý mà, là cái người kia làm tổn thương Hổ Tử trước.
“Không được!” Cự tuyệt một cách vô tình. Đánh Điểm Điểm, trong lòng nàng sao dễ chịu được chứ? Nhưng trước kia Điểm Điểm tuy hơi nghịch ngợm, lại chưa từng đùa ra mạng người. Hôm nay, nếu như nàng đến muộn một lúc, e rằng ít nhất một mạng người đã…
Một mạng người là còn ít, nếu như Hổ Tử giết người, mọi người cũng sẽ nổi giận, hai bên sẽ xảy ra xung đột, đến lúc đó tử thương sẽ càng nhiều hơn. Còn Hổ Tử, tuy đã bị Điểm Điểm thuần phục, nhưng nói thế nào đi nữa thì cũng là hổ đại vương trên núi, nếu như nó xảy ra chuyện, với lòng đoàn kết của hổ, bọn chúng sẽ không ngồi yên mà nhìn, đến lúc đó thì lại càng khó thu xếp hơn…
“Nhưng mà, trước mặt nhiều người như vậy, con sẽ mất hết mặt mũi…”
Hu hu, đáng thương cho uy tín của ta, sau này làm sao mà giở thói trước mặt mấy cô ả kia được nữa? Làm sao ra vẻ ta đây trước mặt mấy ả được nữa?
“Mặt mũi? Ban nãy suýt chút nữa thì hắn vì con mà cả mạng cũng chẳng còn, con còn cần mặt mũi? Trước kia mẹ có dạy con vậy không? Trước kia gia gia có dạy con như vậy không?”
Tức giận quát một tiếng, Tiểu Tiểu túm lấy Điểm Điểm, để bé nằm xuống đất, tay cũng chẳng chút lưu tình mà đánh lên mông của bé, cách lớp y phục mỏng manh, tiếng đánh “Bốp bốp’ vang lên trong hậu viện yên tĩnh…
“Mẹ…” Đánh hơn mười cái, Điểm Điểm vốn cắn răng giờ đây đã nước mắt long lanh, trong giọng nói cũng mang vẻ chực khóc, bé ấm ức nói:
“Là hắn muốn giết Hổ Tử mà, Hổ Tử làm thế chỉ muốn báo thù thôi…”
“Bốp bốp…” Hai cái đánh lại nặng nề đáp xuống, Tiểu Tiểu tức giận nói:
“Hắn muốn giết Hổ Tử? Một mình hắn giết được Hổ Tử sao? Điểm Điểm, cho dù là hắn không đúng, có rất nhiều cách trừng phạt hắn, cái con không nên làm nhất chính là để Hổ Tử tổn thương hắn! Hổ Tử là bạn của con, cũng chính là bạn của chúng ta, nếu như Hổ Tử giết người, con có từng nghĩ sau này Hổ Tử phải sống thế nào hay không? Người ta sẽ hận nó thế nào, sẽ đánh nó ra sao? Con tưởng rằng chỉ cần một câu của Vương gia là có thể giải quyết được ư? Hay là bản thân con có thể giải quyết được? Điểm Điểm, cho dù không ai truy cứu, không ai làm khó Hổ Tử, buổi tối lúc con đi ngủ, nghĩ tới một người vốn con có thể cứu được nhưng bởi vì con không lên tiếng mà bị chết, con không cảm thấy áy náy hay sao?