Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3037 lượt.

iên đã học hành ra sao nữa đó? Đừng quên ước định của chúng ta nhé.”
Ghé đến bên tai Tiểu Tiểu một cách mờ ám, Hoàng thượng nói một cách mị hoặc. Tiểu Tiểu đỏ cả mặt, cáu giận nói:
“Buổi tối thiếp đến là được chứ gì, học được bao nhiêu, Hoàng thượng nhìn là biết ngay ấy mà!”
Móng tay Lân vương bấm chặt vào thịt trong lòng bàn tay, trời mới biết phải có lòng nhẫn nại lớn cỡ nào thì mới có thể đè nén được nỗi xúc động vọt qua đó lôi cái cô nàng chết tiệt kia ra. Đã cảnh cáo nàng là phải cách xa Hoàng thượng một chút, nhưng nàng thì giỏi nhỉ, vẫn cứ để ngoài tai mà làm mấy trò mờ ám này với Hoàng thượng, không thể suy nghĩ cho cảm nhận của hắn một chút nào hay sao? Lân vương bốc hỏa trừng Tiểu Tiểu, trừng đến nỗi Tiểu Tiểu thấy không biết nên trốn vào đâu.
***
“Điểm Điểm, hôm nay cháu gọi bọn ta đến chơi trò gì?”
Lân vương từng nói muốn tống các nàng rời khỏi, nhưng bởi vì rất nhiều việc, chúng mỹ nhân của Lân vương phủ vẫn còn đây, mà lúc Điểm Điểm nhãn rỗi, cũng thích chơi với các nàng. Tuy nhiên, nói là chơi thì còn dễ nghe một chút, những lúc ở cùng các nàng, Điểm Điểm chòng ghẹo các nàng thì nhiều hơn.
“Lâm Nhi, trời nóng quá, ta khát rồi, giúp ta lấy cốc nước để giải khát đi!” Ngồi dưới bóng cây với dáng vẻ rất đại gia, vị trí của Điểm Điểm một xíu ánh mặt trời cũng chẳng chiếu tới. Hai vị mỹ nữ đứng bên hầu hạ, mỗi người cầm một cái quạt nhỏ, đổ mồ hôi như mưa mà giúp Điểm Điểm quạt mát.
“Vâng!” Mỹ nữ cười lấy lòng, lấy bình trà ở bên cạnh, rót một cốc đưa qua.
Đầu mày Điểm Điểm khẽ nhíu, cực giống với vẻ cau mày của Lân vương, bé tức giận nói:
“Nước trong này, đã bị nắng chiếu đến nóng hừng hực, uống vào thì chẳng phải là càng uống càng nóng hay sao? Đến phòng ta mà lấy, phải nhanh chút, nghe rõ chưa hả?”
Phòng của thằng nhóc? Mỹ nữ nhìn căn phòng cách hậu viện rất xa kia của Điểm Điểm, mặt nàng ta nhăn lại: Trời nóng như vậy, nếu như chạy một chuyến rồi về, một thân đẫm mồ hôi là việc khó tránh khỏi. Nhưng Điểm Điểm chính là Lão đại trong phủ này, ngay đến Vương gia cũng chẳng dám làm trái lời thằng nhóc, một thị thiếp nhỏ bé như nàng thì dám hó hé gì chứ?
Nhìn bóng lưng vội vã rời đi, Điểm Điểm bật cười ha hả, phía sau mỹ nữ, có mấy mảnh vải độ dài ngắn không giống nhau tung bay lay động theo bước chạy của nàng ta, thấp tha thấp thoáng cực kì thu hút ánh mất của mọi người – đương nhiên, cái này không chỉ lúc chạy, nếu như ngồi xuống hoặc cúi người xuống, thế thì càng…
Các mỹ nữ bên cạnh người nào người nấy đều che miệng cười khẽ, nhìn thấy cái cô nương Lâm Nhi vừa nãy kia bị trêu chọc, các nàng đều lộ ra cái vẻ vui sướng khi người khác gặp họa. Tuy rằng lâu lâu Điểm Điểm cũng chọc ghẹo các nàng, nhưng đấy cũng là chuyện không tránh khỏi, các nàng muốn cười thì cứ cười đi. Dù sao thì đợi đến lúc người khác bị chọc ghẹo, nàng ta cười lại là được chứ gì.
Nghe thấy các nàng không cẩn thận mà cười bật ra tiếng, Điểm Điểm trầm mặt cau có, lạnh lùng liếc nhìn chúng mỹ nữ một cái, cái loại ánh mắt này vốn không nên thuộc về đứa trẻ mới bây lớn, nhưng đứa trẻ mới lớn chừng này mà đã có ánh mắt như vậy cũng khiến cho các nàng thấy run rẩy. Thằng nhóc – định sẵn là khắc tinh trong số mạng của các nàng đây mà.
Bị nín cười, khuôn mặt của các mỹ nữ đều lộ ra vẻ dở khóc dở cười, Điểm Điểm vừa lòng gật gật đầu, không phải tâm địa của bé không tốt, mà là vì hạnh phúc của mẹ, bé phải khiến cho đám phụ nữ này thấy khó mà lui, tốt nhất là đuổi sạch bọn họ ra khỏi Lân vương phủ!
“Cứu mạng, không hay rồi, cứu mạng với!”
Lâm Nhi vừa đi đến tiền viện, liền nhìn thấy một đám thị vệ trang bị kĩ càng đứng xúm lại, nàng ta tò mò đi tới phía trước, thì lại nhìn thấy một con hổ lớn cực kì uy vũ đang đứng trước mặt bọn họ.
Tay khẽ bịt miệng lại, Lâm Nhi vẫn không nhịn được mà lên tiếng kêu cứu. Con hổ nghe thấy tiếng kêu của nàng ta, híp mắt khinh thường, tiếp tục ngồi xổm dưới đất, không nhổm dậy tấn công người, nhưng đối với việc có nhiều người cầm vũ khí ở bên như vậy cũng chẳng thèm để vào mắt.
“Cô nương, sao cô lại đến đây? Điểm Điểm đâu?” Thấy Lâm Nhi đi tới, quản gia bực bội cau mày, tuy bây giờ con hổ vẫn chưa tấn công người, nhưng tính của động vật khó mà nắm bắt, lát nữa nó sẽ làm gì thì còn chưa biết chắc được. Điểm Điểm đáng yêu như thế, lại là cục thịt trong lòng Vương gia, phải tìm chỗ nào để núp mới được.
“Điểm Điểm…Điểm Điểm ở hậu viện, nó bảo ta đến phía trước lấy nước…”
Lúc hai người nói đến Điểm Điểm, tai con hổ khẽ rung rinh, nhưng vẫn không ngồi dậy, tiếp tục bảo trì tư thế ban đầu.
“Trước tiên hãy đem Điểm Điểm trốn đi cái đã!”
Quản gia bất an nhìn mọi người một cái, căn dặn:
“Nếu con hổ tấn công người, các ngươi cũng đừng manh động! Nếu như chúng ta chủ động công kích, chọc tức con hổ, thế thì sẽ phiền phức lắm đây. Mọi việc đợi Vương gia trở về rồi hẵng tính!”
Nhìn sắc trời, hẳn là Vương gia cũng sắp về rồi. Lúc trước cũng là khoảng giờ này, thì Vương gia sẽ trở về chơi với Điểm Điểm.
…………..
“Vu thúc, cháu không đi, thúc muốn đ