Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3034 lượt.
ưa cháu đi đâu thế hả?”
Nhìn thấy Điểm Điêm, Vu thúc không nói hai lời liền kéo Điểm Điểm đi, Điểm Điểm cố giãy khỏi tay Vu thúc, kháng nghị nói.
Bé mới cóc thèm đi ấy? Bé còn chưa chơi đủ đâu, bé phải ở đây chơi đợi cha, còn sớm vậy mà về làm gì? Tức giận lườm Lâm Nhi bên cạnh Vu thúc một cái, không phải nàng ta gọi Vu thúc tới đấy chứ? Được, món nợ này Điểm Điểm ta sẽ nhớ kĩ cô, sau này sẽ từ từ mà tính sổ với cô.
“Điểm Điểm, không phải ta, Vu thúc là vì muốn tốt cho nhóc, phía trước…”
Cái nhìn chằm chằm đầy hung bạo của Điểm Điểm, khiến trong lòng Lâm Nhi thấy sợ hãi, e Điểm Điểm hiểu lầm, nàng ta vội vàng giải thích.
“Lâm Nhi, không được nói bậy!”
Chưa đợi Lâm Nhi nói hết, quản gia đã quở mắng. Không thể nói chuyện ở tiền viện cho Điểm Điểm nghe được, với tính tò mò của Điểm Điểm, nếu đã biết mà còn không chạy tới đó xem thì không phải là Điểm Điểm nữa rồi.
“Lâm Nhi, tiền viện sao vậy? Có yêu quái hay mãnh thú?”
Điểm Điểm nhạy bén bắt được vẻ sợ hãi của Lâm Nhi, bé thầm nói: Tiền viện có phải có thứ gì đó rất lợi hại không nhỉ? Không được, bé phải qua đó xem thử, Điểm Điểm bé trước nay đều là người có yêu trừ yêu, có ma hàng ma. Nhưng Vu thúc này túm cánh tay mình chặt quá trời, làm sao để tới đó đây?
Nói đoạn, liền nhìn thấy một đám người đi về phía hậu viện, những người phía trước đều đi thụt lùi, có một thị vệ run rẩy nói:
“Mi đừng đi nữa, còn đi tiếp nữa ta sẽ giết mi thiệt đấy…”
“Dừng lại, bọn ta động thủ thật đấy…”
Đây chỉ là lời uy hiếp của bọn họ, cái con hổ bị uy hiếp khinh thường lắc lắc đầu, tiếp tục tiến về phía trước, run đến nông nỗi này mà còn dám uy hiếp người khác, nó thật sự đã đánh giá bọn họ quá cao rồi. Nếu không phải chủ nhân ở đây, có mời nó nó cũng chẳng thèm tới nữa là. Ở đây chẳng vui, nhiều người như vậy, đâu có yên tĩnh như ở trên núi?
“Mi dừng lại đi mà!” Xoay đầu liền có thể nhìn thấy Điểm Điểm đang được Vu quản gia bảo hộ trong lòng, thị vệ nức nở nói.
“Grừ…” Con hổ gầm lớn một tiếng, thị vệ vây quanh nó lùi ra sau một bước, Điểm Điểm đang bị quản gia ôm trong lòng nghe thấy tiếng gầm quen thuộc này, hai mắt đều híp lại thành một đường, đây hình như là âm thanh của Hổ Tử mà, chẳng lẽ Hổ Tử thật sự đến đây rồi ư?
Lợi dụng sơ hở, Điểm Điểm thoát ra từ trong lòng Vu thúc, bé chạy đến bên cạnh thị vệ, nhìn Hổ Tử vẫn uy vũ như cũ, cao hứng nhào tới:
“Hổ Tử, là mi thật ư, nhớ chết ta rồi!”
Ôm lấy đầu của con hổ, Điểm Điểm kích động hôn hai cái. Những người phía sau đều đứng lặng, Vu quản gia lo lắng xông tới, kéo lấy Điểm Điểm nói:
“Điểm Điểm, cách xa chỗ này một chút, con hổ sẽ làm hại người…”
Lời quản gia còn chưa nói hết, thì thấy con hổ vốn ôn thuận đột nhiên lại nổi giận, nó bất an quay đầu lại, từng bước từng bước đi về phía đám thị vệ đang sợ hãi nằm la liệt dưới đất…
Mà đằng sau nó, chỉ thấy một thanh đại đao sáng loáng đâm lên mông nó, máu đỏ tươi chảy dọc theo thanh đại đao đang đâm vào người nó, từng giọt từng giọt, cực kì chói mắt dưới ánh mặt trời…
“Hổ Tử…” Điểm Điểm đau lòng nhìn Hổ Tử, rồi lại nhìn về phía tên thị vệ đã nằm liệt dưới đất kia, hắn dám hại Hổ Tử của bé? Nhìn dáng vẻ của Hổ Tử, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn đâu, nhưng Điểm Điểm sẽ không qua đó ngăn cản, người đó dám chém Hổ Tử một đao, dù cho Hổ Tử có ăn hắn đi nữa thì cũng là điều nên làm.
Những thị vệ khác lùi một bước, người kia cũng bò về phía sau, mắt cọp của Hổ Tử hơi híp lại, Điểm Điểm biết, đây là dấu hiệu nó sắp tấn công. Bé khoanh tay đứng một bên nhìn, Vu quản gia thì chỉ có thể lo lắng mà bảo vệ Điểm Điểm.
“Grừ…grừ…” Trong hai tiếng gầm, Hổ Tử nhảy lên phía trước một cái, thị vệ run rẩy nhắm mắt lại, xem ra hôm nay hắn khó thoát chết rồi, chỉ là không ngờ rằng lại chết trong tay một con hổ: ở trong vương phủ bị hổ xơi tái, oan uổng biết bao.
“Hổ Tử, dừng tay!” Một giọng nói mềm mại truyền tới, làm cho thân hình đang nhảy đến giữa chừng của Hổ Tử liền hơi khựng lại, muốn thu hồi lại thì không dễ nữa, Hổ Tử vẫn sẽ đè lên mình của người kia, lúc này liền nhìn thấy một chiếc đai dài vươn tới, chiếc đai tung ra, kéo thị vệ kia lùi ra sau một chút, móng vuốt sắc nhọn của Hổ Tử đáp xuống bên cạnh hắn, cuối cùng vẫn nhặt được một mạng của hắn về!
Nhìn người thị vệ thoát hiểm khỏi miệng hổ, lúc lâu sau mọi người mới hoàn hồn lại. Mãi đến khi một cô gái hoảng hốt kinh hãi kêu lên, mọi người mới ngoái đầu nhìn, những thị vệ trẻ tuổi người nào người nấy đều không nhịn được đỏ mặt, Điểm Điểm càng cười khoa trương hơn:
“Trời khá là nóng, nhưng cô cũng đâu cần cởi sạch như vậy đâu chứ!”
Mặt cô gái kia đỏ lên. Nàng ta nào biết làm sao lại tuột ra đâu chứ? Vốn đang mặc tốt lành, chỉ là trên mặt nàng ta có hơi ngứa, muốn đưa tay gãi mà thôi, cũng chính lúc nàng ta vươn tay, thì y sam đều bị tụt xuống, trên người chỉ còn sót lại cái yếm và cái quần lót đỏ chót, càng làm tôn lên vẻ trắng nõn của da thịt, đúng là mê người.
“Ta…ta…” Cô gái đỏ mặt, cứ ‘Ta’ cả nửa ngày trời cũng chẳng nói được chữ nào, Điểm Điểm quay đầu lại,