Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3387 lượt.
ng nói thực với bổn vương ư? Rốt cuộc là chuyện gì, ngươi nên nói rõ đi chứ?”
Bụng bảo dạ là phải hận nàng, nhưng nghe thấy trong cung xảy ra chuyện, người hắn lo lắng nhất vẫn là nàng. Có phải là tên thích khách mà nàng nói kia đã đến trước thời hạn? Hay là nàng xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì rồi? Nghĩ đến một màn chiều nay khiến cho hắn đau lòng kia, tim hắn vẫn thấy khó chịu như bị xâu xé. Nhưng hắn cũng nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của nàng, ánh mắt uất ức như thế kia, nếu như không tận mắt nhìn thấy sự thật, nghe chính miệng Hoàng thượng thừa nhận, Lân vương cũng không tin như vậy…
“Vương gia, thuộc hạ trực ở bên ngoài, chuyện ở bên trong cũng không rõ lắm, có điều Hoàng thượng đã dặn rằng thích khách là một nữ tử, chính là Tiên phi nương nương trong cung. Hoàng thượng dặn không được làm tổn hại đến nàng ấy, không được làm tổn thương đến một sợi lông tơ của nàng ấy, phải đưa nàng ấy nguyên nguyên vẹn vẹn trở về cung…”
Là nàng, đúng là nàng xảy ra chuyện rồi, thế mà lại đùng phương thức này để rời đi…nhưng Điểm Điểm thì sao, con của nàng, chẳng lẽ ngay đến Điểm Điểm nàng cũng không cần nữa?
Cuối cùng, hắn cũng đã hiểu sự quyết tuyệt trong ánh mắt của nàng khi đó rồi; rốt cuộc, hắn đã biết dự tính của nàng: Nếu như mọi chuyện của nàng phải trách tội lên đầu ai đó, thế thì trách nhiệm bên chỗ Vu tướng chắc chắn là không ít. Dùng cách này để trả thù Tướng phủ, xem ra một chút xíu tình ý của nàng với Vu Hoa cũng đứt luôn rồi.
Chuyện đó, một khi vạch trần, tất phải chịu tội tru di cửu tộc, thứ mà nàng tặng cho Vu tướng, thật là một món quà to lớn.
“Vương gia, bên chỗ ngài không thấy sao? Thế thuộc hạ ra ngoài xem thử, đúng rồi, tiểu cung nữ tên Điểm Điểm kia còn ở đây không? Hoàng thượng dặn rằng nếu có ở đây thì cùng dẫn vào trong cung luôn…” Thị vệ hỏi dò, Lân vương lạnh mặt nói:
“Điểm Điểm đã rời khỏi rồi, ngay buổi chiều hôm nay, một người hơn bốn mươi tuổi dẫn nó đi. Các ngươi ra ngoài xem thử đi…”
Lạnh lùng tiễn khách, thị vệ lui xuống, sau khi nghe tiếng bước chân đi xa, Lân vương mới mở ngăn bí mật, ẵm Điểm Điểm ra, phát hiện trong mắt Điểm Điểm đã lấp lánh ánh lệ:
“Cha, mẹ gặp chuyện rồi hả? Mẹ sao rồi? Sao bọn họ lại muốn bắt mẹ chứ?”
Tiếng khóc con trẻ, khiến cho trái tim Lân vương bị thắt chặt lại, hắn xoa đầu Điểm Điểm thở dài nói:
“Mẹ của con thông minh thế kia, sẽ không gặp chuyện đâu. Điểm Điểm, con phải nghe lời, Hoàng thượng cũng đang tìm con đó, y muốn bắt mẹ con, y chính là muốn dùng con để bắt được mẹ của con đấy. Bắt đầu từ nay, con phải nghe lời cha…”
Là lỗi của hắn, Tiểu Tiểu, Lân sai rồi, đáng lẽ khi đó Lân nên cho nàng cơ hội để nàng giải thích, đáng ra Lân nên tin tưởng nàng…nếu như không phải vì Lân, sao nàng lại tuyệt vọng như vậy, sao có thể ngay đến mấy ngày cuối cùng này cũng đợi không nổi chứ? Tiểu Tiểu, nàng đang ở đâu, đừng xảy ra chuyện, tuyệt đối đừng xảy ra chuyện, Lân sẽ cho nàng cơ hội, cũng cho chúng ta một cơ hội…
Con đường của hai người bọn họ, luôn quá mức gian nan, luôn lỡ mất trong đủ mọi loại chuyện. Lân vương đau lòng ôm lấy Điểm Điểm, hắn nhất định sẽ bảo vệ Điểm Điểm thật tốt, có Điểm Điểm ở đây, sớm muộn gì nàng cũng sẽ hiện thân, nếu không có Điểm Điểm, hắn phải đến tìm nàng ở đâu đây?
***
Trong địa lao âm u lạnh lẽo, nơi nào cũng giam giữ những nhân phạm quần áo rách rưới lại bẩn thỉu. Cả địa lao, đều đầy rẫy không khí khiến cho người ta ngửi mà thấy ghê tởm, ánh đèn tù mù, khiến cho cả địa lao trở nên u u ám ám, có loại cảm giác sởn tóc gáy.
Không giống với những phạm nhân thông thường, là một gian bình thường, bên trong lại có bốn người ăn mặc sang trọng.
“Cha, không ngờ ả nữ nhân kia lại như vậy? Không phải đã nói là…”
Thủy Thủy bất bãn trề môi, vốn dĩ mọi việc sắp đặt tối nay đều đã ổn thỏa cả rồi, nhưng ả nữ nhân này lại phá hỏng hết chuyện tốt của bọn họ. Nàng ta muốn chết thì thôi đi. Tại sao còn dẫn theo cả nhà bọn họ chứ? Chẳng có lấy một ít chữ tín nào hết!
“Đủ rồi, cẩn thận lời nói!”
Hiệu quả cách âm của địa lao vốn không tốt lắm, Vu tướng ngồi xuống chỗ hơi sạch sẽ khô ráo, hai mắt nhắm lại, cũng cắt ngang cơn giận của Thủy Thủy. Mà trong mắt Vu Hoa, lại lộ ra chút ít lo lắng, nàng chạy ra được chưa? Không biết hiện giờ nàng có ổn không?
Bất luận lý do nàng làm như vậy là gì, y cũng sẽ không oán hận nàng. Là Vu gia của bọn họ có lỗi với nàng, không phải nàng có lỗi với Vu gia bọn họ.
“Ca, thái độ huynh như vậy là sao hả? Không phải huynh còn lo lắng cho ả nữ nhân này đấy chứ? Ca à, chúng ta đã bị ả hại ra nông nỗi này rồi…” Thủy Thủy cầm lấy tay Vu Hoa, nũng nịu lay, oán giận của nàng còn chưa hết, thì thấy mấy tên ngục tốt đi đến, cười nói:
“Vu tướng, Vu phu nhân, các người ra ngoài đi!”
“Là Hoàng thượng thả chúng ta ra rồi sao?” Thủy Thủy mừng rỡ nhìn tên ngục tốt, ngục tốt cười cười:
“Không biết…”
Trả lời nhạt nhẽo, phá vỡ sự kì vọng của Thủy Thủy, không chỉ có Vu tướng và phu nhân, ngay đến Thủy Thủy và Vu Hoa cùng bị dẫn ra ngoài.
Đi ngoằn ngoèo hồi lâu, cuối c