Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2926 lượt.
điều tra kĩ, ít nhất phải xác định xem nó có phải con của Lân vương hay không. Về phần bên chỗ nhóc quỷ, bổn cung cũng sẽ đối xử tử tế với nó. Đối phó một đứa bé, thì dễ hơn là ứng phó với Lân vương chứ nhỉ.”
Khôi phục vẻ lãnh tĩnh, trên mặt công chúa lại nở một nụ cười tự tin, Lân vương là của nàng, lần đầu tiên gặp chàng thì nàng đã quyết định rồi, điều này ai cũng không thể thay đổi, ai cũng không cách nào thay đổi được.
“Để hắn vào đi.”
Sau khi Tinh lui xuống, một người đàn ông dũng mãnh đi vào, bộ mặt tĩnh mịch không có biểu tình gì, bộ dạng vô dục vô cầu khiến cho công chúa hài lòng gật đầu.
“Ngẩng đầu lên!”
Thất bại lần đó, nàng không cho rằng là do Lân vương định lực cao, vẫn luôn cảm thấy mị thuật của mình vẫn chưa luyện đến bước cao nhất. Cho nên nàng không từ bỏ, mà đối tượng luyện tập từ thị vệ bình thường, đổi thành tử sĩ đã từng chịu sự huấn luyện nghiêm khắc. Hệ số độ khó tăng cao, mị thuật của nàng cũng nâng cao không ít.
“Công chúa!” Ngẩng đầu, vẻ mặt của người đến vẫn không mừng không sợ, không có một tí biểu tình nào cả.
“Nhìn vào mắt ta!”
Lúc hắn ngẩng đầu, công chúa cười mị hoặc, chuẩn xác bắt lấy ánh mắt của hắn.
“Công chúa…” Một tia bất an lướt qua, trong mắt hắn lộ ra một chút đấu tranh: công chúa, hình như là đang dụ dỗ mình.
“Ngươi nói xem, ta đẹp không?”
Tay không quy củ mà vươn ra, mò vào trong y phục của hắn, vuốt ve da thịt rắn chắc kia.
“Công chúa…” Hắn co rúm lại một cái, công chúa đây là muốn…
“Ta…ta…thuộc hạ…”
Thân thể hắn hơi run rẩy, tuy lúc này công chúa cười rạng rõ, nhưng cũng chỉ là lúc này mà thôi, ai biết được một lát sau, công chúa sẽ làm gì chứ? Hành vi ban nãy của hắn, không cần biết công chúa là cố ý hay vô tình, đều đủ để xử hắn tội chết.
“Cút!”
Tát hai cái ‘bốp bốp’ lên khuôn mặt ửng đỏ của hắn, công chúa lạnh mặt, vẻ mặt âm tà nói.
Tử sĩ, đều có thể động tình với nàng, Lân vương, tại sao không thể kìm lòng không được đối với nàng chứ? Nàng không cam tâm, cũng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
***
“Hoa Nguyên, cô nói xem ta làm như vậy có phải đã sai rồi hay không?”
Trở về căn phòng nhỏ, Tiểu Tiểu buồn bực đi tới đi lui, ý định ban đầu của mình cũng chỉ là muốn báo thù cả nhà Vu tướng mà thôi, chém đầu cũng là chuyện trong dự tính. Lúc Thủy Tiên bỏ trốn theo người khác, tuy bọn họ tới tìm mình giả mạo Thủy Tiên, nhưng hẳn phải nghĩ tới, mọi chuyện không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, ngộ nhỡ một ngày nào đó sự việc bại lộ, thế thì kẻ mất mạng chính là cả nhà bọn họ.
Vốn dĩ, nàng chỉ cần nhẫn nại thêm một chút, đợi sau yến hội, tìm một tử tù dịch dung, để Tiên phi con người này chết ở trong cung. Nếu như thế, cả nhà Vu tướng sẽ không bị chém đầu, đám nha hoàn tôi tớ Vu phủ còn có thân thích của bọn họ nữa cũng không cần phải bị lưu đày, nhưng…
Thật khong ngờ, sẽ liên lụy nhiều người như vậy, ngoại trừ Vu tướng và Thủy Thủy đáng bi dạy dỗ ra, những người khác, nàng thật sự không muốn bọn họ chết đâu đấy? Vu Hoa, nam nhân đối đãi với mình giống như ca ca kia, còn Vu phu nhân nữa, tuy nói chuyện không nhiều, bà ta cũng chưa từng giúp gì cho Tiểu Tiểu, nhưng Tiểu Tiểu đối với bà ta, lại có cảm giác thân thích kì lạ.
Có lẽ, cái nàng thích chính là sự cưng chiều bà ta dành cho Thủy Thủy nhỉ? Có lẽ, nàng cũng khát vọng sự yêu thương của mẫu thân mà trước nay chưa từng được cảm nhận nhỉ?
Sư phụ nói, việc hối hận nhất đời này của ông chính là lượm phải cái đồ đệ ngốc nghếch Tiểu Tiểu này, nhưng lúc sư phụ nói chuyện đều là cười hì hì. Lúc cao hứng, sư phụ sẽ nói mình là khai tâm quả của ông, lúc không cao hứng, Tiểu Tiểu cũng sẽ nỗ lực đi chọc sư phụ, để sư phụ vui vẻ. Bởi vì, bọn họ chỉ có hai người, trên ngọn núi lớn cô tịch kia, sống nương tựa lẫn nhau.
Yêu cầu của sư phụ đối với nàng chẳng hề nghiêm khắc, trộm kĩ á hả, học thì học, không muốn học thì thôi. Nhưng Tiểu Tiểu thiên tư rất cao, học gì cũng nhanh, đặc biệt là dùng độc, đấy là thứ nàng thích nhất. Ngược lại, hứng thú với mấy thứ này nhiều, học võ công thì lại ít. Dùng lời sư phụ mà nói, Tiểu Tiểu ngoại trừ khinh công tàm tạm ra, võ công khác đều dở tệ.
Đối với việc này, Tiểu Tiểu trước nay đều chưa từng ảo não, khinh công cũng được, có thể bỏ trốn là tốt rồi, võ công làm tổn thương người kia, nàng đúng thật là không muốn học. Đối với nàng mà nói, muốn giết một người rất đơn giản, có hơn trăm loại phương thức, chỉ cần phất tay một cái, đủ để khiến cho rất nhiều người thiệt mạng. Còn may, Tiểu Tiểu không phải cái loại người lòng dạ độc ác kia, nàng sẽ chỉnh người, nhưng sẽ không quá trớn, điều nay sư phụ trước giờ đều biết.
Sau này, mơ mơ màng màng liền mang thai, lúc hơn năm tháng, sự phụ mới cảm thấy có điều không đúng, mà Tiểu Tiểu cũng từ lúc đó mới hay biết. Sư phụ từng cho nàng một liều thuốc, không phải ông không thích trẻ con, mà là con đường sau này của Tiểu Tiểu rất dài, cô gái mười lăm tuổi như nàng, làm sao mới còn nhỏ như vậy mà đã phải vác thêm một tiểu sin