Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342924
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2924 lượt.
h mệnh được chứ? Khi đó, Tiểu Tiểu nhìn chén thuốc đen sì kia, cuối cùng vẫn không uống nó…
“Tiểu Tiểu, con phải biết rằng, sư phụ cho con quyền lựa chọn, con làm như vậy, sau này không hối hận sao?”
Hối hận, có không? Tiểu Tiểu chớp chớp mắt, có lẽ sẽ, nhưng đã cảm nhận được khí tức của tiểu sinh mệnh trong bụng, nàng không nỡ cứ như vậy mà tước đoạt đi quyền lợi ra đời của nó.
Sự thật chứng minh, lựa chọn lúc đó của Tiểu Tiểu là đúng, thấy sư phụ vui mừng nhìn đứa trẻ chỉ bé tí xíu kia, Tiểu Tiểu liền biết sư phụ cũng thích đứa bé này.
“Tiểu Tiểu, con là mẹ của đứa bé, con nói xem đặt tên gì thì hay nhỉ?”
Tôn trọng Tiểu Tiểu, đem quyền lợi đặt tên con cho nàng, Tiểu Tiểu nghĩ ngợi, cười nói:
“Sư phụ chê con nhỏ, liền gọi Tiểu Tiểu, mà đứa bé này, mới bé tí như vậy, liền gọi Điểm Điểm đi! Điểm Điểm, dễ nghe lại dễ nhớ!”
“Không hổ là đồ đệ của ta, suy nghĩ y như ta, Điểm Điểm, ta thấy cũng rất hay!”
Hai thầy trò, cứ như vậy mà định luôn tên của Điểm Điểm, trong cuộc sống của bọn họ, cũng có thêm một người, có thêm nhiều lạc thú…
…….
“Lão đại, nương nương, đừng có đi nữa, tôi chóng hết cả mặt rồi nè!” Đã đi một canh giờ rồi, Tiểu Tiểu không mệt sao?
Tiểu Tiểu tựa như không nghe thấy, tiếp tục buồn bực mà đi, Hoa Nguyên an ủi nói:
“Lão đại, người cũng đừng bận tâm nữa, ngự mệnh của Hoàng thượng đã hạ rồi, cho dù có lo lắng hơn nữa thì cũng đâu thay đổi được gì? Vả lại, giống như người nói, Vu tướng từng hạ độc người, muốn giết người, lúc bọn họ hạ độc người, lúc muốn giết người, sao bọn họ không từng do dự qua? Còn Thủy Thủy kia nữa, tôi thấy đúng thật là xấu xa mà, sao ả ta có thể đối đãi với người như vậy được chứ? Dù ả ta có yêu Lân vương chăng nữa, Lân vương lại chẳng yêu ả ta, ả ta cũng không thể mưu toan dùng độc khống chế Lão đại, để Lão đại hướng Hoàng thượng thỉnh cầu ban hôn vậy chứ? Ban hôn cho ả ta rồi, Lão đại phải làm sao?”
Bởi vì ở đây cả ngày rảnh rỗi không có gì làm, Tiểu Tiểu nhàm chán đem ngọn nguồn mọi chuyện với Thủy Thủy, cả nhà Vu tướng kể hết một lượt, Hoa Nguyên nghe đến khúc cuối còn sụt sịt một hồi. Một người tốt như nương nương thế này, thật không ngờ lại bị người khác hãm hại như vậy, mà kẻ làm thiếp thân cung nữ như nàng, lại chẳng biết gì hết…
“Được rồi, ta cũng biết rồi, cứ coi như mạng bọn họ không tốt vậy. Qua hai ngày nữa, Vu tướng bị chém đầu, ta cũng phải rời đi rồi. Hoa Nguyên, cô thì sao, cô dự định đi đâu?”
Tiếp xúc lâu nay, Tiểu Tiểu đúng thật nên cảm tạ Hoa Nguyên cho tử tế, tuy mới lúc đầu nàng ta từng tổn thương Tiểu Tiểu, nhưng trừ lần đó ra, Hoa Nguyên vẫn luôn thật lòng thật dạ với Tiểu Tiểu, ít nhất, Tiểu Tiểu cảm thấy là vậy.
“Tôi…Lão đại, người cũng biết, tôi nào có chỗ để đi? Nếu như Lão đại không chê, thì dẫn Hoa Nguyên rời đi nhé, Hoa Nguyên nguyện cả đời ở bên Lão đại, hầu hạ Lão đại…”
Hoa Nguyên cười thê lương, nguyện vọng lớn nhất của nàng, một là báo thù cho con của mình, thứ hai là…nếu như có thể tìm được cha mẹ của mình thì càng tốt. Bọn họ sớm đã bị đày ra biên cương, đã qua lâu như vậy rồi, ai mà biết bọn họ ở đó sống chết ra sao?
“Hoa Nguyên, nếu như cô muốn đi cùng ta, ta không có ý kiến, nhưng cô cũng có cuộc sống của bản thân cô mà. Lưu ý một chút, nếu như có một người đàn ông tốt thích hợp với bản thân cô, vẫn nên tìm một người để lập gia đình đi. Phụ nữ, một mình sống rất cực khổ, rất nhiều chuyện cô không biết.”
Thật ra, đâu chỉ Hoa Nguyên, nàng cũng phải tìm một người để sống cùng, không biết sư phụ đến tận nơi nào rồi, cũng chẳng biết khi nào mới trở lại. Nhưng lúc sư phụ về, nhất định sẽ lải nhải chuyện cũ, muốn đem nàng gả ra ngoài. Hà hà…
Nghĩ đến phương pháp của sư phụ, Tiểu Tiểu liền không nhịn được mà bật cười, phương pháp thế kia, đánh chết nàng nàng cũng không dùng đâu.
“Nhưng mà, Lão đại, người thật sự phải rời đi sao? Lân vương yêu người, điểm này ngay đến Hoa Nguyên cũng cảm nhận được. Lão đại cứ bỏ đi như vậy, người sẽ không hối hận chứ?”
Hoa Nguyên bất an nhìn Tiểu Tiểu, Lân vương này, lúc trước nàng cũng từng nghe nói, trước nay vẫn chưa từng thấy ngài ấy để tâm như vậy đến một cô gái nào đâu đấy?
“Ta và hắn, sớm đã trở thành quá khứ…Hoa Nguyên, hắn không tin tưởng ta, ta cũng sớm đã chết tâm với hắn rồi.”
Ắt hẳn là không bao lâu nữa, hắn sắp phải làm tân lang rồi, ở lại đây nhìn hắn và công chúa thành hôn, Tiểu Tiểu vẫn không làm được. Sẽ đau, trái tim nàng sẽ đau!
Lân vương, thiếp sớm đã nói với chàng, mắt thấy chưa chắc đã là sự thật, tại sao chàng lại không tin tưởng thiếp chứ? Tiểu Tiểu, trước nay vẫn luôn tin tưởng chàng, nhưng mà, chàng không tin Tiểu Tiểu. Giống như công chúa Phong Quốc, Tiểu Tiểu biết rõ chàng đã ở Phong Quốc một đoạn thời gian, mà công chúa kia cũng là đến tìm chàng. Nếu như không phải chính tai nghe thấy chàng hứa hôn, Tiểu Tiểu vẫn không tin rằng chàng phản bội Tiểu Tiểu. Đêm đó, là Tiểu Tiểu sơ ý, nhưng Tiểu Tiểu và Hoàng thượng thật sự không xảy ra chuyện gì hết, Tiểu Tiểu không yêu ngài ấy, sao có thể tùy tiện lên giường