Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342915

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2915 lượt.

hàng…”
Tiểu Tiểu cúi thấp đầu xuống, nghĩ đến chuyện hôm đó, bây giờ nàng đã rất khó chịu, cái loại cảm giác vừa đau lòng vừa bất lực ấy, nàng vẫn là lần đầu tiên lĩnh hội được.
“Cái gì gọi là thời gian thích ứng mười ngày?”
Lân vương đen mặt, lấy làm khó hiểu hỏi. Hoàng thượng, sao có thể đối xử với Tiểu Tiểu như vậy chứ? Huynh ấy không phải trước giờ đều khinh thường nhất là dùng bạo lực với nữ nhân hay sao? Hơn nữa hình như là, huynh ấy từ trước tới nay chưa từng cưỡng ép một nữ nhân nào mà!
“Lúc đó thiếp tính rằng thời gian đến khi tên thích khách kia đến còn nửa tháng, cho nên liền nói cho thiếp thời gian hai mươi ngày để thiếp thích ứng một chút, đến khi đó thiếp sẽ thật lòng thật dạ yêu ngài ấy, cũng chấp nhận sự sủng hạnh của ngài ấy. Thiếp cũng tính là khi đó thiếp có thể thoát thân được rồi…nhưng ngài ấy nói thời gian hai mươi ngày quá dài, nhiều nhất là mười ngày! Thật ra lúc đó, đừng nói là mười ngày, dù là một ngày thì thiếp cũng sẽ không chút do dự mà đồng ý…”
Ấm ức dựa vào trong lòng của Lân vương, xem ra mọi việc dường như đều đã âm thầm định sẵn, nếu như khi đó không phải đúng lúc nhìn thấy ánh mắt không tin tưởng của Lân vương, Tiểu Tiểu cũng sẽ không bi thương, tuyệt vọng như vậy. Mà nếu như không phải nàng đau lòng gần chết, cũng sẽ không chuẩn bị rời đi trước thời hạn…bây giờ ngẫm nghĩ, lúc ở tiệc sinh thần của Hoàng tử, cách làm khi đó của nàng, cũng chỉ là muốn khiến cho mình sảng khoái, vui vẻ rồi, ngược lại quên mất ở trường hợp như thế làm cho một vị quân vương mất hết mặt mũi thì sẽ có hậu quả gì.
“Tiểu Tiểu, là Lân không tốt, đã làm nàng thương tâm rồi!” Ôm nàng thật chặt, cuối cùng hắn cũng hiểu được sự ấm ức trong mắt nàng khi đó, cũng hiểu lúc ấy, nàng cần ánh mắt quan tâm của mình biết bao. Nhưng thật may, hắn có Điểm Điểm, nếu như không nhờ Điểm Điẻm, hai người họ nói không chừng cứ như vậy vĩnh viễn để vuột mất.
“Lân, là lỗi của thiếp, thiếp đã quá bất cẩn. Hơn nữa thiếp làm việc luôn là tùy tính mà làm, căn bản không suy nghĩ đến hậu quả, kết quả…” Ánh mắt Tiểu Tiểu tối lại:
“Hôm đó sau khi hồi cung, cả cái chết thiếp cũng đã nghĩ đến, thiếp nghĩ rất lâu, liền quyết định ngày ấy rời đi. Nhưng trước khi đi, thiếp muốn báo thù bọn người Vu tướng, bèn lén lút chạy ra ngoài…trước tiên thiếp hạ độc vào trong nước của bọn họ, rồi bỏ thuốc giải vào trong thức ăn của hạ nhân, như vậy trúng độc chỉ có nhân vật thuộc cấp bậc chủ tử trong phủ. Lúc định đi, vừa vặn gặp Thủy Thủy, nhìn bộ dạng gấp gáp của nàng ta, thiếp bèn đi vào theo, mới nghe được tính toán của bọn họ…
Bọn họ nói, tối đó sẽ có quản gia ở bên ngoài thúc giục ảo dược, khiến thiếp hướng Hoàng thượng đề xuất việc đem Thủy Thủy chỉ hôn cho chàng, trước mặt nhiều người như vậy Hoàng thượng sẽ không tùy tiện bác bỏ, mà chàng vì yêu thiếp, nghe được câu này sẽ chết tâm với thiếp, sẽ hận thiếp tới chết…xong chuyện này, sẽ bảo sát thủ giết thiếp, diệt trừ hậu hoạn! Người chết không thể sống lại, có nàng ta ở bên cạnh chàng dịu dàng săn sóc, thời gian lâu rồi chàng sẽ từ từ quên thiếp…”
Cũng chính tại lúc nghe thấy dự tính của bọn người Thủy Thủy, tại lúc nhìn thấy sự âm hiểm lộ ra trên khuôn mặt của Thủy Thủy khi đó, Tiểu Tiểu mới hạ quyết tâm, không dùng độc với bọn họ nữa, cũng không tìm phạm nhân để làm giả hiện trường Thủy Tiên đã chết nữa, nàng chính là muốn tạo phiền phức cho bọn họ, chỉ là không ngờ, thời gian gây rối lại chọn ở dạ tiệc mà thôi!
“Lân, đứa con của Thủy Thủy rốt cuộc là sao? Sao nàng ta lại cắn chặt lấy chàng vậy chứ?” Một nữ nhân, ắt hẳn sẽ không lấy sự trong trắng của mình ra làm trò đùa như vậy…
________________________________
(1) Đầu óc gỗ du (榆木脑袋): Tư tưởng bảo thủ, cứng đầu cứng cổ






“Tiểu Tiểu, ta căn bản chưa từng động vào Thủy Thủy. Nàng nhất định phải tin ta, ta không biết đứa con của nàng ta là của ai, nàng cũng biết, hôm đó người ở bên ta là nàng mà!”
Nghe Tiểu Tiểu nói, sắc mặt Lân vương càng chùng xuống, tất cả những chuyện bọn người Vu tướng làm với Tiểu Tiểu, cho dù là chém đầu cũng không quá đáng! Vả lại bọn họ vốn có lỗi mà! Tội khi quân, vốn chính là đại tội tru di cửu tộc!
“Lân, thiếp tin tưởng chàng, chỉ là bây giờ Thủy Thủy đã nhận định đứa bé là của chàng rồi, thiếp không biết sao nàng ta lại hiểu lầm, nhưng việc nàng ta đã có thai là sự thật. Thiếp tin đứa bé không phải của chàng, thế thì Lân, chàng nói xem đứa bé là của ai được chứ? Sao lại tạo thành sự hiểu lầm như vậy của Thủy Thủy? Là cố ý hay vô tình?”
Tiểu Tiểu nhìn Lân vương, sư phụ cũng từng nói, bọn người Vu tướng không thể chết, nàng còn phải đi cứu bọn họ nữa kìa.
“Ta sẽ điều tra rõ ràng! Chuyện này nàng không cần bận tâm, chỉ là…”
Tiểu Tiểu nghiêm túc nhìn Lân vương, mà khuôn mặt Lân vương thì hơi hơi tái đi, hắn vỗ đầu Tiểu Tiểu một cái, tức giận nói:
“Từ bỏ tất cả cũng chẳng khó, nhưng ta cũng đâu phải là một tên thư sinh chẳng làm được gì, còn cần phải dựa vào nàng nuôi sống ta sao? Hay là


Old school Easter eggs.