Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2911 lượt.
nói, nàng không có lòng tin với Lân? Cho dù ta không phải là vương gia nữa, cũng vẫn sẽ để nàng và Điểm Điểm ăn ngon, mặc đẹp, sống tốt! Đáng đánh đòn, dám có cái loại ý nghĩ như vậy!”
Điển hình tâm thái của đại nam nhân! Trong lòng Tiểu Tiểu thầm than một tiếng, mình chẳng qua cũng chỉ là tùy ý mà nói thôi, không ngờ lại ảnh hưởng đến tự tôn đàn ông của hắn. Haizz, Lân vương này, thật đúng là đủ đàn ông. Nhưng có đàn ông nuôi cũng tốt, phỏng chừng trong một hai năm, nàng không cần nhận thêm mối làm ăn nào nữa. Đúng rồi, mười vạn lượng bạc, một ngàn lượng vàng mà nàng kiếm được kia, không biết sư phụ đã xài hết chưa, nếu chưa xài hết, cái đống đó cũng đủ để bọn họ sống một thời gian.
Nghĩ đến cuộc sống về sau tốt đẹp đến vậy, trên khuôn mặt Tiểu Tiểu lộ ra một nụ cười ngọt ngào, mà Lân vương ôm nàng, hắn cũng rất muốn cứ như vậy mà dẫn Tiểu Tiểu rời đi, nhưng…
Vu tướng, Vu tướng mà hắn chỉ sợ tránh còn chẳng kịp kia, bởi quan hệ với Tiểu Tiểu, bọn họ vẫn phải cứu.
“Chỉ là thật đáng tiếc, Lân, chàng nói xem cái ôn tuyền ở nhà chàng kia, đợi chúng ta rời đi rồi, ngay cả nhìn cũng chẳng còn cơ hội nữa…”
Tiểu Tiểu khẽ thở dài, cái ôn tuyền mê người kia, nàng cũng mới chỉ tắm ở đó có một lần thôi đấy. Mà một lần ấy, cũng bởi vì tên Hoặc tà mị kia mà vội vàng bỏ trốn. Đúng ha, Hoặc hình như có địch ý với Lân vương, giữa họ có chuyện gì sao?
“Lân, thiếp hỏi chàng một chuyện, chàng phải thành thật trả lời thiếp, một chút cũng không được che giấu. Chàng có quen biết một người tên là Dạ Hoặc không?” Không muốn để Lân vương có bất kì nguy hiểm nào, Tiểu Tiểu nghiêm túc hỏi.
Lân vương nghe thấy Tiểu Tiểu bảo hắn thành thật trả lời, tưởng là chuyện liên quan đến nữ nhân, không ngờ lời hỏi ra lại khiến hắn suýt nữa thì giật nảy cả mình: Dạ Hoặc đỉnh đỉnh đại danh, sao hắn không biết được chứ? Nhưng Tiểu Tiểu làm thế nào mà biết được?
Nhìn thấy sự lạnh lùng nghiêm nghị trong mắt Lân vương, Tiểu Tiểu hiểu, nàng vội vàng hỏi:
“Võ công của y hình như không tệ, chàng và y có thù sao?”
Lân vương thở dài một tiếng, tuy không biết Tiểu Tiểu làm sao mà quen biết được y, nhưng Dạ Hoặc tuyệt đối là một kẻ tránh được bao xa thì tránh.
“Quen biết! Võ công của y rất cao, làm người vừa chính vừa tà, là bảo chủ của Ám Dạ bảo. Ám Dạ bảo, bên trong có rất nhiều cơ quan, sát thủ, do thám, mỹ nữ, cái gì cũng có, mà Dạ Hoặc tuổi trẻ tiếp nhận Ám Dạ bảo, ngoại trừ duy trì kế sinh nhai trước kia, bọn họ bắt đầu lấn bước làm ăn đủ mọi ngành nghề. Triều đình tuy biết, nhưng bởi vì bọn họ chưa làm chuyện gì thương thiên hại lý, nên cũng không phái người đến đó trấn áp. Mà nhân duyên giữa ta và y, càng không sao nói rõ được. Dạ Hoặc có một muội muội, năm nay nếu như còn sống, cũng hơn hai mươi tuổi rồi. Năm trước, ta cũng không biết nàng ấy làm sao mà quen biết ta, nhưng nàng ấy cứ luôn chạy đến Lân vương phủ tìm ta. Nàng ấy là một cô nương rất hoạt bát, rất đáng yêu, giống như muội muội vậy, ta cũng rất thích nói chuyện cùng nàng ấy, cho đến một ngày, nàng ấy đột nhiên nói với ta rằng nàng ấy thích ta…
Nàng cũng biết đấy, ta trước kia tuy rằng từng có rất nhiều nữ nhân, nhưng xưa giờ ta chưa từng thích qua ai. Nghe nàng ấy nói như vậy, ta đương nhiên là cười rồi từ chối rồi. Nàng ấy nói nguyện ý giống các nữ nhân khác, dù làm thị thiếp của ta cũng được…đối với thị thiếp, ta không có bất kì tình cảm nào, nhưng đối với nàng ấy, ta chỉ xem nàng ấy như muội muội của ta, trước nay chưa từng nghĩ tới…cho nên ta từ chối nàng ấy, chỉ có một lần. Từ đấy về sau, cô gái đó không còn đến nữa, mà nửa năm sau, thì Dạ Hoặc mà nàng nói đó lại đến tìm ta, nói Dạ Toàn sắp chết rồi, muốn trước khi chết gặp mặt ta lần cuối cùng…”
Đều là lỗi của hắn, tâm tư thiếu nữ hắn không hiểu, hắn không ngờ nàng ấy lại vì hắn mà chết. Nhìn dáng vẻ kích động của Tiểu Tiểu, trong lòng Lân vương cười khổ một tiếng, nàng đừng ghen bậy ghen bạ là tốt rồi.
“Sau đó thì sao? Đừng nói là Dạ Toàn chết thật đấy nhá?”
Tiểu Tiểu không thể tin được mà nhìn hắn, có một cô nương đáng yêu như thế. Hắn lại tàn nhẫn cự tuyệt, phải biết rằng, cô nương đấy từng nói, không nhất định phải gả cho hắn, làm thị thiếp của hắn cũng được, có thể nói ra câu này, cô nương đó chắc chắn là rất yêu rất yêu hắn.
“Sau đó, ta vội vội vàng vàng đến đấy, mới nhìn thấy dáng vẻ gầy gò xanh xao của nàng ấy, người đã sắp không xong. Hóa ra nửa năm nay, nàng ấy luôn ở trong bảo mà buồn bực không vui, Dạ Hoặc có hỏi thế nào nàng ấy cũng không nói nguyên nhân, mãi đến khi không gượng nổi nữa, bởi vì muốn gặp mặt ta lần cuối cùng nên mới nói ra…có điều, ta không ngờ nàng ấy lại nghiêm túc đến vậy, lần cuối cùng trước khi chết, nhìn thấy ánh mắt thị huyết kia của ca ca nàng ấy, nàng ấy còn cầu xin ca ca nàng ấy, bất luận khi nào, cũng không được tổn hại ta, không được giết ta…”
Nghĩ đến sự si tình của nàng ấy, gương mặt Lân vương hiện lên vẻ buồn bã, mà Tiểu Tiểu cuối cùng cũng hiểu sự giận dữ của Dạ Hoặc đối với Lân vương rồi. Với võ công của y, quyền lực của y muốn giết Lân