XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2912 lượt.

g không làm khó con, tùy con lựa chọn. về phần Lân vương, lão cũng rất thưởng thức ngài, giao Tiểu Tiểu cho ngài lão cũng rất yên tâm, ngài chỉ cần đối xử tốt với Tiểu Tiểu là được! Muốn cứu người hay không, các người tự quyết định! Ông lão ta đây mệt lắm rồi, về đánh một giấc trước đây…”
Ông lão không tiếp tục bám riết vấn đề lúc nãy, ông biết Tiểu Tiểu sẽ đồng ý! Tuy Tiểu Tiểu có hơi khó tính một chút, nhưng nói tóm lại, cũng không có lòng dạ xấu xa gì, đối với một người vô tội cũng nhịn không được mà giúp đỡ bọn họ, huống hồ là phụ mẫu của nó chứ?
“Sư phụ…” Trước lúc ông lão sắp đi, Tiểu Tiểu giãy thoát khỏi sự ôm ấp của Lân vương, cũng cạy bàn tay của Điểm Điểm ra:
“Sư phụ, Tiểu Tiểu tin tưởng người! Con nguyện ý đi cứu bọn họ!”
Không phải nàng không nghe lời, cũng không phải nàng không có tình cảm với Lân vương, mà những người kia, sau khi biết được quan hệ của mình với bọn họ, nàng không thể bỏ mặc không lo!
“Tiểu Tiểu, nàng…nàng muốn vào cung? Thế ta thì sao?”
Tại sao? Chẳng lẽ hắn còn không sánh bằng cái đám được gọi là người thân mà khắp nơi ép nàng vào chỗ chết kia hay sao? Hơn nữa hắn cũng từng nói, hắn sẽ cứu bọn họ mà!
“Lân, tin thiếp thêm một lần nữa, cũng tin tưởng sư phụ một lần, là lần cuối cùng đấy, thiếp sẽ lành lặn trở về!”
Lưu luyến nhìn những người trong phòng, Tiểu Tiểu lau đi đôi mắt ẩm ướt, lưu luyến xoay người bay ra ngoài, mà Lân vương vừa định đuổi theo, người liền mềm nhũn mà ngã xuống, ông lão đỡ lấy hắn, an ủi nói:
“Tin tưởng nó, không sao đâu!”
Chết tiệt, nàng lại hạ độc mình! Lân vương bốc hỏa trừng mắt, cuối cùng chỉ có thể để ông lão dìu hắn lên giường, sau khi đỡ hắn nằm xuống, ông lão nghiêm túc dặn dò:
“Điểm Điểm, ở đây bảo vệ cha của con cho tốt, sư phụ phải đi giúp mẹ con, rõ chưa?”
Điểm Điểm cũng y như người lớn mà gật gật đầu:
“Được, gia gia! Người và mẹ sẽ không xảy ra chuyện gì đấy chứ?”
Lần đầu tiên thấy gia gia nghiêm túc như vậy mà bố trí cho bé một nhiệm vụ, Điểm Điểm cứ luôn cảm thấy bất an, bé không muốn gia gia và mẹ xảy ra chuyện.
“Yên tâm đi! Ta và mẹ của con sẽ không có chuyện gì đâu!”
Nhìn Lân vương thêm lần nữa, ông lão nặng nề xoay người đi ra ngoài, nhưng lại đụng phải một người đang đi vào.
“Cô…”
“Sư phụ!”
Hoa Nguyên xoa xoa cái đầu bị đụng đau, nàng vội vã gọi. Tiếng sư phụ này cũng là gọi theo Tiểu Tiểu, sư phụ của Tiểu Tiểu, nàng cũng không biết phải xưng hô thế nào, cuối cùng đành phải gọi giống như Tiểu Tiểu vậy, có điều may mà ông lão không để ý.
“Cô cũng ở lại cùng với bọn Điểm Điểm, đừng chạy lung tung!”
Giọng nói lạnh lùng của ông lão, mang theo một chút lo lắng mà căn dặn. Giờ này rồi, đáng ra nàng ta phải ngủ rồi chứ? Sao đột nhiên lại qua đây? Ánh mắt thăm dò nhìn về phía Hoa Nguyên, chỉ sau khi thấy nàng yêu thương mà nhìn Điểm Điểm, dịu dàng giúp Điểm Điểm cởi y phục trên người, rồi đỡ Điểm Điểm nằm xuống, đắp chăn cho bọn họ, ông lão mới yên tâm rời đi.






“Ai?”
Trong một tiếng kinh hô, một bóng người màu đen đáp xuống nền đất trước Ngự thư phòng, Hoàng thượng ngồi trước án khẩn trương bật dậy. Sau khi nhìn rõ người đến, hoàng thượng muốn kéo nàng lại, cuối cùng vẫn nhẫn nhịn, sau khi phất tay cho thị vệ lui, hắn cười trào nói:
“Trẫm còn tưởng nàng đã rời đi rồi cơ đấy, không ngờ nàng còn dám ở lại kinh thành. Nàng không sợ người của trẫm bắt nàng sao?”
“Không sợ…họ cũng chẳng bắt được!” Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, người của hắn một ngày đến xem mấy lần, còn chẳng phải là ngây ngốc rời đi hay sao? Tiểu Tiểu tuy không phải rất lanh trí, nhưng vài tên thị vệ cỏn con làm quái gì được nàng chứ.
“Thế cũng phải! Thụy Tiên, đây vốn là gương mặt thật của nàng ư?”
“Nàng…nàng dự định rời từ đi khi nào?”
Hoàng thượng có chút bất an nhìn Tiểu Tiểu, hắn rất muốn biết đáp án của câu hỏi này, nhưng hắn cũng rất sợ biết được đáp án, sợ ngay cả chuyện hôm đó cũng là nàng qua loa cho có lệ thôi.
“Lúc thích khách đến tập kích!”
Chẳng có gì hay ho để che giấu cả, Tiểu Tiểu khẽ thở dài một tiếng, lời thật nói thật vậy, lúc nãy bước đi, chút ánh sáng bên ngoài cửa kia là chuẩn bị cho nàng nhỉ? Nàng dám khẳng định, chỉ cần nàng bước ra khỏi căn phòng này, Hoàng thượng sẽ không chút do dự mà bắt lấy nàng.
“Thích khách? Nàng muốn nói sát thủ đêm hôm đó?”
Hoàng thượng kinh ngạc nhìn Tiểu Tiểu, chẳng lẽ ngắn ngủn mấy ngày, người nuôi dưỡng trong thâm cung như nàng liền tìm được sát thủ kia, lập mưu gì đó với bọn họ sao?
Tiểu Tiểu gật đầu: “Phải, chính là tên sát thủ kia, lúc hắn đến giết ta, ta cũng có thể lấy mận đổi đào, như vậy Tiên phi chính là cái chết bình thường, mà cả nhà Vu tướng cũng không có tội gì…”
Đây là tính toán trước nay của nàng, nàng không phải là người quá mức tuyệt tình, vốn không muốn để bọn họ chết. Có lẽ, bọn họ đối với nàng không có tình huyết mạch, nhưng nàng đối với bọn họ…
Hình như vẫn luôn đối xử khoan hồng. Lúc trước, nàng luôn nói với bản thân, đợi sau này ra n