Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342902
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2902 lượt.
goài sẽ báo thù bọn họ, mãi đến khi không nhịn nổi nữa, nàng mới xúc động mà đi phục thù bọn họ…bây giờ nghĩ lại, chắc là do dòng máu chảy trong thân thể quấy phá đây mà.
“Tối hôm đó thì sao? Là nàng tạm thời phải đi hay là sớm đã lên kế hoạch hết rồi? Nàng nên biết, ta vẫn luôn giúp nàng tìm một lối thoát không muốn khiến nàng khó xử…”
Bàn tay trong ống tay áo siết chặt, nàng trước giờ chưa từng nghĩ sẽ ở bên cạnh hắn chứ gì! Nhận thức này khiến cho Hoàng thượng rất phẫn nộ, giận dữ muốn bắt Tiểu Tiểu lại, hỏi thử xem trái tim nàng làm bằng gì.
“Xem như là tạm thời! Thái độ hôm đó của Hoàng thượng, làm Tiểu Tiểu cảm thấy rất sợ, ta không yêu ngài, ngài cũng biết, người ta yêu là Lân vương. Nhưng hôm đó ngài lại đối đãi với ta như vậy, mà một màn đó đúng lúc để Lân vương nhìn thấy được. Nhìn thấy trong mắt chàng từ phẫn nộ đến tuyệt vọng đến lạnh nhạt, trái tim ta cũng nguội lạnh, sau đó lại nghe thấy chàng muốn cưới công chúa, Tiểu Tiểu cảm thấy ở lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cho nên mới…vốn định sau khi buổi tiệc kết thúc sẽ đi, sau đó nhịn không nổi nữa, mới rời đi trên yến tiệc…”
Hôm đó, là nàng không đúng, chắc là Hoàng thượng rất hận nàng, làm cho Hoàng thượng mất mặt trước bao nhiêu người như vậy.
“Ờm…chuyện cái quần lót kia, nàng lấy… từ đâu vậy…”
Đây cũng là điều hắn canh cánh trong lòng, quần lót áo lót của hắn, đều có công công chuyên môn bảo quản, hắn lại không có ở chỗ Tiểu Tiểu cởi đồ đi ngủ, sao Tiểu Tiểu lại có chiếc quần lót của hắn chứ?
“khì khì…” Nhớ đến cái đó, Tiểu Tiểu nhịn không được bật cười, Hoàng thượng lạnh lùng lườm nàng một cái, nàng vội ngừng cười, nói:
“Ta cũng không biết, đấy là Hắc Tử và Như Nhi mang theo lúc tới. Loại màu sắc này thường là của ngài, vốn định lén lún đem trả lại cho ngài, kết quả còn chưa kịp đem trả bản thân đã tức đến muốn chạy luôn rồi, lúc sắp đi liền đem trả lại cho ngài vậy, ai biết ngài lại chẳng đón được…là ta sai, độ chính xác hơi kém một chút, hơi kém một chút…”
Thấy mặt của ai đó lại bắt đầu đen, Tiểu Tiểu vội vàng nhận lỗi, bây giờ nàng đang ở địa bàn của hắn, mọi chuyện đều phải cân nhắc từng li, cẩn thận từng tí mới tốt!
“Hừ, độ chính xác của nàng kém ư? Độ chính xác của nàng tốt lắm đấy…Tiểu Tiểu, thật không ngờ nàng lại lợi hại như vậy, thật là làm khó cho nàng rồi, ở yên trong cung lâu như vậy…Điểm Điểm thì sao, chuyện Điểm Điểm lại là sao nữa? Thằng bé có quan hệ gì với hoàng thất?”
Không lơi lỏng như lúc trước nữa, cặp mắt của Hoàng thượng đột nhiên trở nên nghiêm khắc, ánh mắt lạnh lùng liếc về phía Tiểu Tiểu, phỏng chừng là liên quan đến chuyện về Điểm Điểm đây mà.
“Điểm Điểm?” Tiểu Tiểu lấy làm khó hiểu nhìn hắn, cười nhạt nói:
“Vấn đề này ta có thể từ chối trả lời không? Điểm Điểm chỉ là một cô nhi ta nhận nuôi, chẳng qua chỉ là đứa trẻ nhặt ở bên đường mà thôi, về phần có quan hệ gì với hoàng thất, thì ta chẳng biết…”
Hoàng thượng nhìn chằm chằm Tiểu Tiểu, nàng đang nói dối, hắn biết, nhưng…
Bây giờ vẫn chưa thể vạch trần nàng, so với nàng, bọn người Vu tướng dễ khống chế hơn nhiều, dù sao thì quyền lực của Vu tướng không lâu trước đã nhân cơ hội nhổ sạch hết rồi…
“Đổi không? Thời gian không còn sớm nữa, nếu như Hoàng thượng không đổi, thì Tiểu Tiểu đi trước đây…”
Lời nên nói đã nói hết rồi, Tiểu Tiểu nhìn thử sắc trời bên ngoài, cảm thấy lời nói không nhiều, ngược lại thời gian hai người đứng yên tĩnh nhiều hơn chút. Nhưng trời cũng sắp sáng, cách buổi trưa ngày mai ngày càng ngắn.
“Câu cuối cùng hỏi nàng, nàng đã chuẩn bị từ bỏ cả nhà Vu tướng rồi, hơn nữa bọn họ còn làm hại nàng như vậy, tại sao lại trở về cứu bọn họ?”
Nhìn từ thái độ mà nàng đối đãi với các phi tử, Thì thấy Tiểu Tiểu không phải loại người mềm lòng. Nếu đã quyết định hại bọn người Vu tướng, theo lý mà nói nàng không cần thiết phải quay lại cứu người mới phải.
“Coi như là vận mệnh trêu ngươi vậy, cả nhà Vu tướng, Tiểu Tiểu không cứu không được!”
Trong mắt xẹt qua một tia đau lòng, không biết lúc bọn người Vu tướng biết được tin tức này, thì sẽ có biểu tình gì nhỉ? Tiểu Tiểu không muốn nghĩ, cũng chẳng muốn quản, dù sao sự sống chết của họ, qua lần này thì sẽ không còn bất kì sự kiên quan gì với nàng nữa…
“Hỷ công công, đưa nương nương đến thiên lao đi, sau khi trời sáng, thả cả nhà Vu tướng ra! Đúng rồi, trước tiên giúp nương nương thay áo!”
Không muốn nhìn vẻ đau lòng của nàng, không muốn quan tâm đến biểu tình tổn thương của nàng, không hiểu sao, Hoàng thượng liền đồng ý với yêu cầu của Tiểu Tiểu, mà Tiểu Tiểu quay đầu cười cảm kích: xin lỗi, mãi đến lúc này, ta vẫn…
***
Lúc sắp đến ngày mai, cũng là lúc u tối nhất trước bình minh, cung đăng lớn màu đỏ chiếu rọi con đường trước mặt, thị vệ rầm rầm rộ rộ hộ tống Tiểu Tiểu đi về phía thiên lao. Sắp gặp họ rồi, với họ, không phải lần đầu gặp nhau, nhưng tâm tình gặp mặt lần này, so với lần trước, lại có sự chênh lệch rất nhiều.
Trong thiên lao tối tăm, một tiếng mở cửa thanh thúy, làm ngục tốt đang ngủ gục vội ngẩng đầu, sau khi nhìn