Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2901 lượt.
t thích nhíu mày, con nhỏ như thế, nhưng lại cứ thích cau mày như người lớn, miệng bập bẹ…”
………..
Bà yêu nàng! Tiểu Tiểu có thể cảm nhận được tình yêu bà ta dành cho nàng, yêu đến nỗi có thể nhớ được biểu tình hai mươi năm trước của nàng, yêu đến độ có thể nói ra những chuyện lúc mới mấy tháng của nàng như thuộc nằm lòng.
Trong lòng chua xót, lúc vào nàng đã từng nói, trả xong cái mạng này thì không còn bất kì quan hệ gì với bọn họ nữa, nhưng mà…
Bây giờ nghe xong lời của Vu phu nhân, nàng vẫn…
Trời dần dần sáng, cửa lao mở ra lần nữa, bọn người Vu tướng có thể đi được rồi. Không vui sướng như trong tưởng tượng, Thủy Thủy mang vẻ mặt muốn nói lại thôi.
“Ta không đi, ta phải ở đây cùng Thủy Nhu!”
Vu tướng đi tới kéo Vu phu nhân, nhưng bà ta sống chết bám vào thanh chắn, một chút cũng không định buông tay.
“Mẹ, chúng ta ra ngoài nghĩ cách sau, nhất định sẽ cứu Thủy Nhu, được không?”
Vu Hoa lưu luyến nhìn Tiểu Tiểu một cái, nàng dường như đã ngủ, cúi đầu không hề động đậy.
“Sẽ cứu Thủy Nhu sao? Ta vẫn là không cần…”
Chưa dứt lời, người cũng mềm nhũn mà ngã xuống đất, Vu Hoa đỡ lấy bà, lo lắng gọi:
“Mẹ…”
“Mẹ…”
Thủy Tiên và Thủy Thủy quay đầu lại, nhìn mẹ hôn mê, rồi phẫn hận mà nhìn Tiểu Tiểu một cái, cũng lo lắng mà gọi…
Bà ta sao rồi? Trong lòng Tiểu Tiểu thắt lại, mở banh mắt ra, liếc về phía người hôn mê bất tỉnh kia, nhìn những người lo lắng đang vây quanh đó, nàng thở dài nói:
“Mang qua đây, ta giúp bà ta chẩn mạch!”
“Ngươi…ai mà biết ngươi có thừa cơ hạ độc không…” Thủy Thủy khinh thường bĩu môi, nàng ta là tỷ tỷ của mình ư? Nàng không thèm, nếu như là tỷ tỷ, cha sẽ không để nàng ta chết nữa, thế Lân vương của nàng thì phải làm sao? Lân vương làm sao có thể thích nàng được?
“Thủy Thủy!” Vu tướng tức giận trách móc Thủy Thủy một tiếng, ôm Vu phu nhân đi đến trước nhà lao của Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu đi tới, thuận tay bắt mạch đập của bà, qua một lúc mới thở dài nói:
“Không sao! Ở đây ăn không ngon, ngủ không yên, chỉ hơi mệt mà thôi! trở về điều dưỡng cho tốt, sẽ phục hồi nhanh thôi!”
lại trở về chỗ cũ ngồi, nàng tiếp tục nhắm mắt, đợi Hoàng thượng đến…
Đã lâu vậy rồi, chắc hẳn Hoàng thượng đã nghĩ phải xử trí nàng sao rồi nhỉ?
“Tiểu Tiểu, ngươi là Thủy Nhu thật sao?” Lúc sắp tới cửa, Thủy Thủy lại quay người lại, lời nghẹn lâu như vậy cuối cũng cũng hỏi ra.
“Ta ngược lại hi vọng ta không phải!”
Nếu như nàng không phải, thế thì tốt biết mấy, bây giờ nàng sớm đã tự do rồi, dẫn Lân vương, mang theo Điểm Điểm, chuyện ở đây, liên quan gì nàng chứ?
“Thế chính là tỷ tỷ của ta rồi. Tỷ tỷ, muội muội chưa cầu xin tỷ chuyện gì, bây giờ chỉ xin tỷ một chuyện, nếu tỷ đã ôm hết mọi tội lỗi, thế thì tuyệt đối không thể xuất cung được rồi, Hoàng thượng cho dù không giết tỷ, cũng sẽ không thả tỷ…tỷ có thể từ bỏ Lân vương, nói với chàng một tiếng, bảo chàng cưới muội? Đứa bé trong bụng muội là của chàng, muội không muốn để con của mình không có phụ thân…”
Trên mặt mang theo tia ửng hồng, Thủy Thủy ngượng ngùng nói. Vu tướng thoắt cau mày, nhìn cái miệng lảm nhảm không ngớt kia của Thủy Thủy, một cái tát bốp đáp xuống, ông tức giận nói:
“Thủy Thủy, ngươi còn là con người không?”
Thủy Thủy, từ khi nào mà cô trở nên ích kỉ như vậy? Ôm lấy Vu phu nhân, cái bóng lưng độc ngạo đó khiến cho Tiểu Tiểu đau lòng…
Thủy Thủy à, tại sao ta đã ra nông nỗi này rồi, cô vẫn còn muốn tổn thương ta như vậy chứ? Lặng lẽ xoa cái bụng bằng phẳng kia của mình, trong mắt Tiểu Tiểu trở nên ẩm ướt:
Bé cưng, tại sao lại như vậy? Nếu như đứa bé trong bụng Thủy Thủy thật sự là của Lân, mẹ phải làm sao đây? Thủy Thủy, nói thế nào đi nữa cũng coi như là dì của con mà?
Nên tin tưởng hắn, hắn nói hắn sẽ điều tra rõ ràng, vậy đợi sau khi tra rõ rồi mới nói tin này cho hắn vậy. Nàng không muốn làm hắn khó xử, cũng không chấp nhận được việc tỷ muội chung chồng. Nếu như…nếu như…kết quả đúng thật là như thế, nàng sẽ không nói cho hắn biết chuyện đứa bé này, nàng sẽ lén lút mang bé cưng trong bụng rời đi, nàng sẽ thương yêu con, chăm sóc con thật tốt, nuôi dưỡng nó nên người…
Một đêm không ngủ, nàng mệt lắm, rất mệt. Cúi đầu sắp xếp lại cỏ khô dưới đất một chút, Tiểu Tiểu liền nằm xuống: Thật may, từ nhỏ nàng cũng chẳng phải đại gia khuê tú gì, lúc ở trên núi ngủ ngoài trời cũng không phải là không có, khổ như vậy, nàng vẫn có thể chịu được!
***
“Hoàng thượng, ngài…” Hỷ công công lau lệ ở khóe mắt, cuối cùng cũng biết tại sao nương nương lại trở về, không ngờ trong lòng nương nương lại khổ như vậy.
“Về tẩm cung thay áo, chuẩn bị thượng triều thôi!”
Lúc tới, chắc trong lòng nàng cũng rất khổ sở nhỉ? Hoàng thượng không ngờ, Tiểu Tiểu lại là con gái của Vu tướng – Thủy Nhu, một cái tên rất êm tai, nhưng lại chẳng tương xứng chút nào với tính cách của nàng cả: nhìn thế nào nàng cũng chẳng giống một nữ tử mềm mại như nước.
Nếu như nàng có thể mềm mại như nước, thì nàng đã chẳng phải là Tiểu Tiểu rồi. Ban nãy hắn dẫn theo Hỷ công công đến mật thất ở cách vách,