XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342906

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2906 lượt.

lúc nhìn nàng vô lực ngồi dưới đất, hắn cũng rất đau lòng, muốn đi ra ôm lấy nàng, cho nàng ấm áp, cho nàng sức mạnh, muốn cho nàng một chỗ dựa vững chắc…
Nhưng mà, hắn không dám đi ra, hắn đến nghe lén bí mật của nàng, nàng còn chưa chấp nhận hắn! Nàng đã đến, thì hắn tuyệt đối sẽ không thả nàng ra nữa, khi nàng lựa chọn dùng bản thân để đổi lấy cả nhà Vu tướng, thì ắt hẳn là phải nghĩ đến kết quả như vậy mới đúng. Hắn sẽ không miễn cưỡng nàng, sẽ không ép nàng, hắn cũng không thể trói đôi cánh nàng lại, càng không thể chặt đứt đôi cánh của nàng…ràng buộc rồi, chặt đứt rồi, nàng sẽ không còn là nàng nữa! Bởi vì Tiểu Tiểu của hắn, là Tiểu Tiểu độc nhất vô nhị!
“Điều tra tư liệu về Vu Thủy Nhu, nhanh lên!”
Thay xong y phục, cứ như đeo lên một lớp mặt nạ da người, giọng nói của hắn lại khôi phục lại vẻ lạnh lẽo vô tình như dĩ vãng. Phải lên triều rồi, không biết Lân vương có phải cũng đến thượng triều hay không?
Đệ ấy không đến? Mãi đến khi buổi thượng triều sắp kết thúc, Lân vương cũng không thấy lên triều. Kì lạ thật, Tiểu Tiểu cũng đến rồi, tại sao Lân vương lại không tới chứ? Hoàng thượng cau mày trầm tư, Sóc vương thì lại đi tới:
“Hoàng huynh, nghe nói Tiểu Tiểu kia tự mình đến đầu thú rồi hả? Đệ muốn đến đó xem nàng ấy, được chứ?”
Tin tức của hắn cũng rất nhanh nhạy, biết cả nhà Vu tướng được thả, thám thính một chút liền biết Tiểu Tiểu đã trở lại, đè nén sự hưng phấn trong lòng, Sóc vương giọng điệu hòa bình mà nói.
“Đi đi, tâm tình của nàng không tốt, đừng thương tổn nàng!”
Hoàng thượng phất phất tay, phải xử trí nàng ra sao hắn vẫn chưa nghĩ ra, nhưng món nợ giữa nàng và Sóc vương cũng phải thanh toán cho xong.
***
“Hô, đây chẳng phải là Tiên phi nương nương ư? Sao lại…” Trong thanh âm nũng nịu, một bóng dáng hao gầy lắc lư đi tới, Tiểu Tiểu ngẩng đầu nhìn cái gương mặt có lớp phấn dày dặc cũng che lấp không nổi kia, cười nói:
“Đúng đấy, nơi này thoải mái, thì ở đây thôi. Nếu như Liên phi nương nương thích, cũng có thể vào đây thử xem, tốt hơn ở bên ngoài nhiều…đúng rồi, nương nương, sao mới mấy ngày không gặp, cô lại thon thả đi nhiều vậy? Đã uống thuốc giảm béo gì hay ho hả? Nếu như nương nương không để bụng có thể nói ra, ta cũng muốn giảm béo đấy?”
Hừ, một nữ nhân ngu xuẩn. Tin tức thì lại khá nhanh nhạy, nhưng bộ não hiển nhiên là chưa được thông suốt.
“Muội muội à, muội ra ngoài nhiều ngày như vậy, tỷ tỷ lại cả ngày ở trong cung nhớ đến muội đấy? Muội muội ở ngoài cung ăn no, mặc ấm không? Muội muội có bị người khác ăn hiếp không đây? Giờ thì tốt rồi, muội muội cuối cũng đã trở về, tỷ tỷ nhất định sẽ cầu xin Hoàng thượng, với sự sủng ái mà Hoàng thượng dành cho muội, cũng nhất định sẽ thả muội ra thôi…”
Đè nén cơn giận trong lòng, Liên phi tươi cười đầy mặt mà nói.
“Thế thì đúng là nhọc nương nương phải bận tâm rồi, muội muội ở bên ngoài sống rất tốt, cũng không cần tỷ tỷ phải nói đỡ cho muội trước mặt Hoàng thượng…ở đây thoải mái biết bao, tốt hơn ở bên ngoài nhiều. Cô đến làm gì, không phải chỉ là đến thăm ta thôi đấy chứ?”
Thu lại vẻ mặt mỉm cười, Tiểu Tiểu nghiêm mặt liếc Liên phi một cái, sắc mặt ả ta nhợt nhạt, hai mắt bốn phía đều thâm đen, vừa nhìn là biết do ngủ không đủ giấc. Xem ra, thuốc hôm đó hạ đúng chuẩn: Dày vò trên thân thể đã tính là gì? Sự dày vò trong lòng mới đúng là đừ người nhất đấy?
“Các ngươi ra ngoài trước!”
Nghiêm khắc quay đầu liếc những người phía sau một cái, mọi người đều cúi đầu lui ra, thiếp thân cung nữ Hương Nhi run rẩy chỉ Tiểu Tiểu:
“Nương nương, nàng ta…”
Nàng ta đã từng thấy qua thủ đoạn của Tiểu Tiểu, bây giờ nhìn thấy Tiểu Tiểu trong lòng vẫn sợ hãi, điểm này Tiểu Tiểu có thể hiểu được, Liên phi đương nhiên cũng biết.
“Không sao, cửa khóa mà? Nàng ta là muội muội của bổn cung, chẳng lẽ còn ăn được bổn cung chắc? Bổn cung và Tiên phi muội muội có vài câu thân mật muốn nói!”
Ánh mắt lạnh lùng, khiến cho Hương Nhi sợ hãi lui ra, sau khi tiếng cửa lớn ‘xoạch’ một tiếng vang lên, Liên phi mới cười nói:
“Đám nô tài này, cả ngày chỉ biết trố mắt kinh ngạc, muội muội đừng thiếu hiểu biết như bọn chúng…”
“Được rồi, người không liên quan đã đi rồi, cô có lời gì có thể nói thẳng ra được rồi đấy?”
Tiểu Tiểu không kiên nhẫn mà ngắt lời ả ta, đã không còn người ngoài nữa, ả ta còn vờ vịt gì nữa? Mình lại chẳng phải là không hiểu ả ta, mấy thứ ngoài mặt này vẫn nên thôi đi thì hơn?
“Khụ khụ…” Bị người khắc ngắt lời, vẻ mặt Liên phi có hơi khó đỡ, nhưng nghĩ đến xung quanh không người, ả ta mới thoải mái cười nói:
“Muội muội nói chuyện vẫn trực tiếp như vậy, thế tỷ tỷ cũng sẽ không vòng vo nữa. Tỷ tỷ gần đây thân thể không khỏe, buổi tối luôn gặp ác mộng, không biết muội muội có cách gì hay để chữa trị không?”
Nắm tay siết chặt, ả ta biết bộ dạng mình bây giờ nhất định là có liên quan với nữ nhân này, nhưng ả không thể phát tác, thuốc giải nằm trong tay nữ nhân này, ả ta không thể…
“Ha ha…thật là buồn cười quá đi mất. Liên phi nương nương buổi tối mà cũng gặp ác mộng? Không phải là đ