Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2863 lượt.
duy chỉ có nàng, không thể!”
Một cách nhẫn tâm, Hoàng thượng hất tay Lân vương ra, người cũng vô tình mà đi ra ngoài. Thành toàn cho họ ư? Rất dễ, nhưng…
Hắn thì sao? Bản thân hắn phải làm sao đây? Ai thành toàn cho hắn chứ!
Tay hung hăng đấm vào cái cột ở bên cạnh, cây cột rung chuyển một chút, Hỷ công công vội vã vọt lên phía trước, nhìn bàn tay hơi rớm máu kia của Hoàng thượng, khẩn trương hỏi:
“Hoàng thượng, tay của ngài…”
Long mục chợt lạnh, Hỷ công công hơi run rẩy, chỉ nghe thấy giọng nói vô tình của Hoàng thượng truyền đến:
“Hỷ công công, ngươi vẫn chưa nói thật hết toàn bộ với trẫm?”
Ban nãy, chuyện của Điểm Điểm, những gì Hỷ công công nói trước kia không hề giống vậy, ông ta không lên tiếng thì Hoàng thượng đã quên mất hỏi chuyện này.
“Hoàng thượng…nô tài…nô tài chỉ là sợ…”
“Đủ rồi…cút…”
Phất phất tay, ông ta cũng không làm sai, Tiểu Tiểu làm như thế cũng không có ác ý, chỉ là muốn ở bên con của mình mà thôi. Chẳng qua điều mà hắn giận là, tại sao Tiểu Tiểu lại lựa chọn ở bên Lân vương, mà không phải với mình chứ? Luận tướng mạo, luận quyền thế, có điểm nào mà mình không sánh bằng Lân vương đâu chứ?
Muốn khống chế một người thật sự rất dễ, một chút Hóa công tán, một chút Mê huyễn dược, cho dù võ công Lân vương có cao đến đâu, thì cũng bị lôi đi bái đường tuốt. Hoàng thượng sắp xếp thời gian không tồi, biết Tiểu Tiểu có một sư phụ, mà sư phụ của nàng hình như cũng rất có bản lĩnh, thời gian bái đường, và thời gian Tiểu Tiểu bị chém là cùng lúc. Hoàng thượng suy đoán, sư phụ của Tiểu Tiểu chắc là cũng biết quan hệ của Tiểu Tiểu và Lân vương, mà nhóc Điểm Điểm cùng mất tích kia, có khả năng sẽ cùng xuất hiện vào lúc này, hai việc tiến hành cùng lúc, họ chỉ có thể lựa chọn cứu một người trước, Lân vương, hay là Tiểu Tiểu, hắn tôn trọng quyết định của họ. Mà công chúa Phong quốc, từ khi biết sắp thành hôn với Lân vương, càng hoa chân múa tay vui sướng. Thành phu thê chính thức, muốn tóm được trái tim của mỹ nam tử Lân vương thì càng dễ ợt.
Dưới lễ nghi rờm rà, Lân vương chẳng nói câu nào, hắn không biết Tiểu Tiểu ra sao rồi, cũng chẳng ai nói qua với hắn. Mà Hoàng thượng, chết tiệt lại cho hắn nuốt thuốc câm làm mất tiếng tạm thời, mục đích ắt hẳn là muốn cho hắn thuận lợi bái đường chứ gì?
Hai người lớn nhỏ sau khi hiểu hết quá trình sự việc, lông mày ông lão cau tít, ý đồ của Hoàng thượng chính là muốn xé lẻ đôi uyên ương này đây. Chuyện của Lân vương có thể từ từ, thế chuyện của Tiểu Tiểu thì sao? Hoàng thượng định giết nó thật à? Hay là đến lúc mấu chốt thì khẩn cấp dừng lại? Cứ cảm thấy, khả năng sau khá lớn, nhưng giờ ông không thể đánh cược, phải cứu Tiểu Tiểu thoát ra trước khi chém.
“Gia gia, người đưa đống giấy này cho con để làm gì?”
Trong một cái giỏ không lớn lắm, đựng đầy ắp tiền giấy, mà ông lão lấy ra một bình thuốc, sau khi bôi hết lên tiền giấy, lại dùng một miếng vải dầu không quá thoáng khí để đậy lên giỏ. Điểm Điểm cảm thấy hiếu kì, bèn hỏi như thể một đứa bé tò mò.
“Điểm Điểm, đây không phải giấy, đây là tiền giấy, là cho người chết dùng…”
Ông lão thở dài một tiếng, tí nữa lúc cứu Tiểu Tiểu, vẫn phải dựa vào mấy thứ này đây? Phải làm thế nào thì ông đã nghĩ xong cả rồi, chỉ cần không có chuyện ngoài ý muốn là được.
“Người chết? Ai sắp chết à? Tại sao chúng ta phải cho người chết dùng chứ?” Điểm Điẻm ngây thơ ngẩng đầu, tò mò hỏi. Trong ấn tượng của bé, người chết ở cách bé rất xa, tại sao gia gia lại nhắc đến người chết vậy nè?
“Mẹ con!”
Ông lão trợn mắt, trừ Tiểu Tiểu, còn ai có thể phiền ông tốn nhiều tâm tư như vậy nữa chứ? Sau này gặp nó, phải dạy cho nó một trận ra trò.
Thấy ông lão đáng thương, vẻ bực dọc trên mặt Điểm Điểm đều thu lại hết, bé bất an nhìn giờ giấc: Phải mau lên, không thể trì hoãn hơn nữa.
“Cháu phải đi cứu người à?”
Ông lão cười hì hì một tiếng, Điểm Điêm trợn to mắt kinh ngạc, ông lão này lợi hại quá, sao ông ấy biết mình phải đi cứu người vậy nè?
“Ha ha, lão phu biết xem tướng mạo, đương nhiên biết ý đồ của cháu. Có điều chỉ dựa vào cháu và gia gia để cứu người thì có hơi khó đấy. Ta và mẹ cháu cũng từng có duyên gặp mặt một lần, đám người này cháu cứ mang theo trước mà sử dụng đi!”
Phất tay một cái, hơn hai mươi tên ăn mày chừng hơn mười tuổi liền đi đến, bọn chúng cung kính nhìn ông lão, ông lão cười nói:
“Nhiễu loạn pháp trường, chuyện này không làm khó được các ngươi chứ?”
Hơn hai mươi đứa trẻ tranh nhau gật đầu, mà Điểm Điểm thì lại cười cảm kích:
“Đa tạ gia gia!”
Điểm Điểm rất thích ông lão này, tự động quy ông ta về cùng một hàng với gia gia, mà ông lão thì lại vừa lòng gục gặc đầu:
“Tuổi còn nhỏ, mà đã đủ bình tĩnh vững vàng, đúng là có phong phạm của một bậc đế vương!”
Phong phạm đế vương, Điểm Điểm không hiểu, bé chỉ muốn bây giờ đi cứu mẹ thôi. Nhìn bóng người nhỏ nhắn gấp gáp rời đi kia, một ông lão cũng tóc bạc cười nói:
“Vài lượng bạc, nhưng lại đổi về được một cái mạng, còn có mộ