Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342869

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2869 lượt.

>“Được, không thành vấn đề! Lão sư phụ, Tiểu Tiểu liền nhờ vào ông vậy. Lát nữa ta đem danh sách một số người trung thành với ta cho ông, có gì thì ông có thể tìm họ giúp đỡ…”
“Khà khà…” Ông lão bật cười lạnh lẽo, hỏi một cách khinh thường:
“Vu tướng, ông cảm thấy cái đám người mà ông cho là trung thành kia, bây giờ còn giúp ông ư?”
Thói đời bạc bẽo, kẻ lăn lộn chốn quan trường nhiều năm như Vu tướng còn không rõ hay sao? Lúc ông ta đắc thế, có lẽ đám người kia chạy nhanh hơn ai hết, nhưng bây giờ ông ta thất thế rồi, hơn nữa là đích thân Hoàng thượng khiến ông ta thất thế, ai dám lên tiếng vì ông ta, đắc tội với Hoàng thượng cơ chứ?
Vu tướng cười bối rối: “Ờm…”
Ánh mắt của ông lão, lạnh lẽo liếc về phía Từ Lâm, rồi lại liếc về phía Thủy Thủy đang mất hồn, ông cười lạnh nói:
“Trông kĩ người phụ nữ của ngươi, đừng để cắn người khắp nơi nữa!”
Câu ‘người phụ nữ của ngươi’, sớm đã nói rõ quan hệ của Thủy Thủy và Từ Lâm, Vu Hoa nghe thấy từ này, rồi lại nhìn Thủy Tiên đang sống dở chết dở, càng tức giận đến muốn đánh người, y tiến lên phía trước, nắm đấm cũng theo sau chào hỏi…
Từ Lâm không lên tiếng, cũng không đánh trả, im lặng nhận nắm đấm của Vu Hoa, mãi đến khi toàn thân bị đánh đến bầm tím, khóe miệng cũng có vệt máu chảy ra.
“Tên súc sinh nhà ngươi, tại sao lại…”
Tức giận trừng Từ Lâm, mà Điểm Điểm thì lại ngoan ngoãn nằm trong lòng Vu phu nhân, bé nhỏ người, tùy tiện một nơi là có thể ẩn thân, vả lại gia gia cũng từng nói, chỉ cần không gây ra án mạng là được, bây giờ bé cái gì cũng không nói, cái gì cũng không làm nhá, đánh người là cậu, không liên quan tới bé.
“Từ Lâm, tại sao? Nói cho muội biết đó không phải sự thật?”
Rốt cuộc Thủy Thủy cũng hoàn hồn lại, nàng ta lấy làm khó hiểu nhìn về phía Từ Lâm, chuyện đêm hôm đó, nàng ta đã nhớ lại rất nhiều lần, nhưng…
Người đêm hôm ấy rõ ràng là Lân vương mà, tuy nàng ta không nhìn rõ, nhưng nàng ta tin tưởng là Lân vương, sao có thể trở thành Từ Lâm ca được? Hơn nữa, Từ Lâm ca và tỷ tỷ đã bỏ trốn rồi…
“Thủy Thủy, xin lỗi, không phải ta cố ý…”
Phải nói thật sao? Nhìn vẻ không tin trong mắt Thủy Thủy, nhìn Thủy Tiên đang chết lặng, còn có người Vu gia đầy vẻ tức giận, lần đầu tiên Từ Lâm cảm thấy sợ hãi, nếu như hắn không nói thật, Vu Hoa có đánh chết hắn không?
“Tại sao? Rõ ràng muội nhớ là…”
Bưng lấy đầu, đầu Thủy Thủy như muốn nổ tung, Từ Lâm cúi mặt, nhỏ giọng kể lại những gì xảy ra tối hôm đó.
Trước kia, từ nhỏ Từ Lâm đã cùng với Thủy Tiên tự định chung thân, lúc biết Thủy Tiên vào cung, trong lòng hắn, tràn đầy sự phẫn nộ vì bị lừa dối, hắn biết theo đuổi vinh hoa phú quý là sự thường tình của con người, hắn cũng biết mình không thể so bì được với Hoàng thượng, nhưng tình cảm nhiều năm nay, thật sự không bằng cái nhìn thoáng qua kia hay sao?
Đau lòng nhìn Thủy Tiên vào cung, ngay cả cái ý nghĩ muốn tìm cái chết cũng có luôn. Sau này nghe Thủy Tiên vào cung không hề được sủng, trong lòng hắn lại tràn đầy khoái cảm xem trò cười, dần dần, hắn cũng đè nén lại tình yêu với Thủy Tiên, mãi đến khi Thủy Tiên về thăm nhà…
Vốn cho rằng, ở trong cung nàng sống không được tốt.
Vốn tưởng rằng, lúc hắn nhìn thấy nàng, nàng sẽ rất tiều tụy.
Nhưng, lúc Thủy Tiên trở về, nhìn vẻ sáng chói kia, nhìn dung mạo vẫn chim sa cá lặn kia của nàng, cái cảm giác bị phản bội kia lại ập đến…
Cũng chính tại đêm đó, hắn vốn dĩ muốn đến thăm Thủy Tiên, chất vấn nàng một phen, dọa dẫm nàng một trận, nhưng không ngờ lúc ngang qua phòng Thủy Thủy, lại nghe thấy trong phòng có tiếng nói…
Vì tò mò, hắn lén lút lẻn đến trước cửa sổ, đèn trong phòng đã tắt, trong căn phòng tối om chỉ nghe thấy âm thanh yếu ớt:
“Lân vương, đừng mà…”
“A…Lân vương, ta yêu chàng…”
“Muốn…”
Âm thanh rên rỉ yếu ớt không ngừng xông vào trong đầu óc của hắn, khiến cho người trẻ tuổi như hắn bắt đầu máu nóng sục sôi. Lẽ nào Thủy Thủy đang ở trong phòng vụng trộm với Lân vương sao? Tai hắn dán gần hơn, nhưng trong phòng không hề nghe thấy tiếng dở dốc của đàn ông, trong lòng hắn cả mừng: Chẳng lẽ Thủy Thủy đang mộng xuân?
Nghĩ vậy, hắn lẳng lặng đi đến bên cửa, lúc đẩy cửa mới phát hiện cửa đã cài then. Hắn ngứa ngáy trong lòng bèn lén đến trước cửa sổ, vừa hay cửa sổ chưa cài then, hắn liền trèo vào trong từ cửa sổ, mò đến trước giường, lật người lên giường…
Cứ tưởng Thủy Thủy sẽ hỏi là ai, hoặc là sẽ phản kháng, nhưng lúc tay hắn run rẩy đặt lên người nàng ta, Thủy Thủy lại không hề phản kháng, ngược lại còn đáp lại hắn một cách nhiệt tình…
Đúng là một ả tiện phụ!
Ngoài mặt thì ra vẻ đơn thuần, nhưng trong xương tủy thì…còn chẳng phải giống với tỷ tỷ của cô hay sao? Từ Lâm hằn học nghĩ trong lòng, cũng không chút do dự…
Người mà Thủy Thủy luôn miệng rên rỉ gọi tên là Lân vương, Từ Lâm cũng không biện bạch, xong chuyện sợ bị phát hiện, bèn chật vật bỏ chạy theo đường cửa sổ. Đi chưa xa, không cẩn thận đụng phải Thủy Tiên, Thủy Tiên nước mắt rưng rưng cầu xin hắn, bảo hắn đưa nàng rời khỏi, đang lúc hắn hỗn loạn chẳng biết