Em Chỉ Tiếc Không Ở Bên Anh Đến Già
Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2870 lượt.
ở trong cung, phải sống tiếp thế nào đây?
“Ái phi đừng nghĩ bậy, sẽ không sao đâu!”
Ánh mắt Hoàng thượng nhìn về phía ngoài cửa sổ, nghe thấy Hứa Nhi, hắn lại nhớ đến Điểm Điểm đáng yêu kia. Hiện giờ thằng bé đang ở đâu, đang ở cùng Tiểu Tiểu ư? Bây giờ nó sống tốt không, Tiểu Tiểu sống tốt không? Tại sao đã một tháng rồi, vậy mà mình lại không tra ra được chút tung tích nào của họ?
“Hoàng thượng, thân thể thần thiếp, tự mình có số. Mới bắt đầu, thần thiếp còn tưởng là do Tiên phi hạ độc thiếp, nhưng nay thần thiếp đã nghĩ rõ ràng rồi, nếu như không phải lúc trước thần thiếp làm nhiều chuyện xấu như thế, sao lại dẫn phát tâm bệnh nặng như vậy? Hoàng thượng…thần thiếp tội nghiệt sâu nặng, không xin Hoàng thượng tha thứ, chỉ mong sau khi thần thiếp chết, Hoàng thượng có thể thiện đãi Hứa Nhi tử tế là được rồi!”
Nói chuyện đứt quãng cả nửa ngày, Liên phi sớm đã thốt không thành tiếng. Nếu như biết có ngày hôm nay, khi đó ả ta sẽ không trăm phương ngàn kế đi hại nhiều người như vậy.
“Ái phi đừng đa nghĩ nữa, chuyện đã qua rồi thì thôi, nàng vẫn nên dưỡng bệnh cho tốt đi!”
Chuyện ả làm, hắn đều là nhắm một mắt mở một mắt, sao có thể không biết được chứ? Liên phi cũng nhìn thấy thái độ của Hoàng thượng, khi đó mới không chút lo sợ mà làm như thế chứ gì? Có điều ả không ngờ sau này hậu cung lại có một Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu quen biết Hoa Nguyên, Hoa Nguyên ghi thù lúc trước ả hại con của nàng ta, mà Liên phi lại không biết sống chết đem hoa có độc tặng cho Tiểu Tiểu…xem ra hết thảy đều đã âm thầm tự định sẵn, chỉ là không biết hắn và Tiểu Tiểu có còn duyên phận hay không?
Bọn họ đã lâu không thân thiết nói chuyện rồi, Hoàng thượng khẽ thở dài một tiếng, bước từng nhịp chân nặng nề trở về tẩm cung, trở về trên chiếc giường nàng đã từng nằm qua kia.
Khi đó, hắn thật là ngu ngốc mà, nếu như hôm đó hắn muốn nàng, nàng đối với hắn có gì thay đổi không? Nhưng hôm đó hắn đã không, nàng ngủ trên giường hắn, mà bản thân hắn lại ngủ trên giường mềm chẳng lấy làm thoải mái ở bên.
***
“Vương gia, ngài lại muốn ra ngoài sao?”
Quản gia theo sau Lân vương, ngày đó, Hoàng thượng không chỉ hạ Hóa công tán với hắn, tìm đến hai người võ công không tệ theo sau hắn, còn dùng mê dược với hắn, tuy rằng không gục xuống ngủ, nhưng hắn vẫn luôn mơ mơ hồ hồ.
Mơ mơ hồ hồ mà bái đường, mơ mơ hồ hồ bị chuốc rượu, cứ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng trong đầu hắn rất choáng, nặng trĩu. Nhắm mắt lại, hắn cố gắng nghĩ một lượt, cuối cùng cái trong đầu hắn xuất hiện lại là đôi mắt vô tà kia của Tiểu Tiểu, còn có lời thề khiến cho hắn cảm động kia nữa?
Thành thân, chém đầu, hai từ lần lượt lượn lờ trong đầu hắn, đầu hắn dường như muốn toác ra, nhưng lại nghĩ kĩ lại, làm sao đây? Đầu choáng váng, âm thanh nịnh nọt làm hắn chán ghét, cảm giác mơ mơ hồ hồ khiến hắn vô lực, kéo lấy tay quản gia, hắn mơ màng hỏi:
“Tiểu Tiểu đâu, Tiểu Tiểu đang ở đâu?”
“Vương gia, ngài nói đùa đấy à? Tiểu Tiểu, chính là tân nương tử của ngài mà, đang ở tân phòng đấy?”
“Vương gia, ngài nói đùa đấy à? Tiểu Tiểu, chính là tân nương tử của ngài mà, đang ở tân phòng đấy?”
Một người có vẻ như là công công đi tới, run lẩy bẩy trả lời.
“Tiểu Tiểu, trong tân phòng?”
Mắt Lân vương hơi híp lại, Tiểu Tiểu của hắn đang ở tân phòng sao? Hôm nay là ngày thành thân của hắn và Tiểu Tiểu? Sao một xíu ấn tượng hắn cũng không có vậy. Đều tại hắn không tốt, đến chuyện quan trọng như vậy mà hắn cũng quên được. Trong lòng Lân vương than thở tự trách, người cũng lạng quạng mà đi về phía tân phòng, vị công công ở đằng sau mới vừa trả lời kia chà lau mồ hôi rịn ra trên trán: trời ơi, hù chết y rồi, phải mau trốn xa một chút, bằng không cái mạng nhỏ của y cũng đi tong luôn. Vị công công này vừa định chuồn đi như chân được bôi mỡ, chẳng ngờ Lân vương bỗng dưng quay đầu lại, cười với y một cái thật tươi:
“Ngươi…cùng bổn vương qua đó, ngươi cũng phải đi!”
Lân vương sững sờ nhìn khuôn mặt trắng ngần phía dưới tấm khăn đội đầu, nàng ta thật sự rất xinh đẹp, rất mỹ miều, rất diêm dúa, nhưng mà…đây không phải Tiểu Tiểu của hắn, Tiểu Tiểu của hắn đâu?
Trong đầu có rất nhiều thứ xông lên, Lân vương ôm đầu ngã ngồi xuống đất, công chúa và mọi người giúp dìu Lân vương dậy, để hắn ngồi vững trên ghế, mà hết thảy điều này, Lân vương hoàn toàn không phát giác…
Ngày đó, Hoàng thượng đùng đùng nổi giận dẫn hắn vào một căn phòng nhỏ, sau đó đùng đùng nổi giận rời đi, kế tiếp hắn đã nhìn thấy Tiểu Tiểu, nhìn thấy Hoàng thượng đứng ngoài nhà giam thâm tình nhìn Tiểu Tiểu. Lời họ nói hắn nghe rõ rõ ràng ràng, Hoàng thượng nói mình sắp cưới công chúa, nói chỉ cần Tiểu Tiểu muốn, bây giờ có thể ra ngoài, nếu không, sẽ bị chém đầu…
Tim hắn khẩn trương co thắt lại, mắt chăm chú nhìn cô gái ngồi trong nhà giam một cách điềm nhiên kia, nàng là người con gái mà hắn yêu nhất. Hắn sẽ không từ bỏ nàng, hi vọng nhiều hơn là nàng sẽ không từ bỏ hắn?
“Ta lựa chọn điều thứ hai…”
Nàng n