The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342849

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2849 lượt.

hàn nhạt nói, trong giọng nói không có tuyệt vọng, chỉ có điềm nhiên. Người không biết, còn tưởng điều thứ hai mà nàng nói là thứ gì đó, giống như ngươi ăn cá hay ăn tôm vậy. Nhưng mà, hắn biết, điều thứ hai kia chính là chết đấy…
Thật ra mọi người cũng biết, Hoàng thượng sẽ không thật sự giết nàng, nhưng đây cũng chỉ là suy đoán của hắn: mà dẫu cho Hoàng thượng muốn giết nàng, sư phụ của nàng cũng sẽ đến cứu nàng…không ai tin nàng sẽ thật sự chết, bao gồm Hoàng thượng chắc cũng vậy. Nhưng khi nàng bình tĩnh nói hết tất cả, lòng của hắn vẫn đau đớn trong vui vẻ. Vui vẻ mà lại đau đớn, hai loại cảm giác cực độ cỡ nào, nhưng nàng lại có thể khiến hắn cùng lĩnh hội được – ngọt ngào, chua chát.
Hoàng thượng thật sự rất chiếu cố hắn đấy, biết hắn sẽ không tham gia hôn lễ, huynh ấy dứt khoát trước khống chế võ công của hắn, rồi cho hắn uống thứ thuốc khiến người ta mơ mơ hồ hồ, cứ như vậy, hắn đã cùng công chúa bái đường thật, thật sự đã cưới ả đàn bà chết tiệt này…
Nghĩ thông rồi, Lân vương bỗng đứng dậy, nhìn tân nương tử gần trong gang tấc, hắn nở nụ cười thật tươi, tất cả mọi người trong phòng đều ngây dại, nụ cười làm công chúa phải chảy cả nước miếng một cách ngu ngốc, cho đến khi…
Một tiếng ‘bốp’ đã thức tỉnh mọi người trong phòng, họ nhìn năm ngón tay hiện rõ trên gương mặt công chúa, trong phòng liền không tìm thấy bóng dáng Lân vương nữa…
“Hu hu…”
Bưng lấy má đã sưng đỏ, công chúa đau lòng bật khóc, rất nhiều người đều đến an ủi, họ tạm thời quên đi việc phải đuổi theo vương gia…
Tay hơi hơi đau, muốn bay nhưng lại bay không được, bây giờ lại không có nơi nào tìm được thuốc giải, Lân vương chạy một cách gian nan. Chưa đến cửa lớn, thì có thị vệ chỉnh tề ngăn hắn lại, không cho hắn rời khỏi vương phủ…
“Tránh ra!”
Ánh mắt lạnh lẽo không còn mơ màng nữa, sát ý dày đặc bắn ra đầy vẻ khát máu, hơn trăm thị vệ run rẩy một chút, bọn họ run cầm cập nói:
“Vương gia thứ tội, Hoàng thượng có lệnh…”
“Hừ! Tránh ra!”
Tùy ý rút kiếm của một người, tuy bây giờ hắn không có nội công, nhưng giết tám đến mười tên thị vệ vẫn không thành vấn đề đâu nhỉ?
“Thúc thúc, thúc thúc, thúc là Lân vương hả?”
Một nhóc ăn mày hơn mười tuổi chạy đến, ánh mắt Lân vương lạnh lùng nhìn về phía nó, ăn mày thấp giọng nói:
“Ban nãy có một ông cụ râu trắng, bảo cháu đem cái này cho thúc, nói thúc ăn vào là ổn. Cháu đã đợi ở đây hơn một canh giờ rồi, mãi mà không vào được, không gặp được thúc…”
Đương nhiên nó vào không được rồi, vương phủ há có thể là nơi một tên nhóc ăn mày có thể đi vào?
“Cảm ơn!”
Tóm lấy thuốc, Lân vương không một chút do dự, thuốc vào trong bụng, hắn cảm thấy phần bụng hơi hơi nóng lên.
“Vương gia, sao ngài có thể tùy tiện ăn thế chứ? Có độc…”
Quản gia cảm thấy không ổn, nhưng lúc nói chuyện, vương gia sớm đã đem thuốc nuốt luôn rồi. Ông vội im họng, Lân vương cười một tiếng:
“Chẳng phải đã trúng độc rồi đó sao? Bổn vương còn lo lắng gì nữa? Thức thời thì tránh ra cho bổn vương, nếu không, đừng trách bổn vương hạ thủ vô tình…”
Kiếm phát ra hàn quang lóe mắt, thị vệ sợ hãi lùi về sau một bước, rồi lại lùi thêm một bước nữa, suy cho cùng thì điều Hoàng thượng căn dặn là trông chừng Lân vương cho kĩ, đừng để hắn rời khỏi vương phủ, nhưng chưa từng nói có thể tổn hại Lân vương.
“Vương gia, xin đừng khiến thuộc hạ…” Một người dáng vẻ như thủ lĩnh bước ra, kiếm của Lân vương vung một nhát, máu tươi dọc theo cánh tay y chảy xuống, đây là Lân vương thủ hạ lưu tình, bằng không…
Trường kiếm vừa múa, người xung quanh lùi về phía sau, Lân vương cứ như vậy mà xông ra Lân vương phủ, nhưng khi đến pháp trường, nhìn thấy vẫn là một đám khói kia, còn có giai nhân sớm đã không thấy tung tích kia nữa…
Đã điên cuồng tìm kiếm nhiều ngày như vậy, nhưng đừng nói là người, ngay cả cái bóng cũng chưa thấy qua, trong lòng Lân vương buồn bực, đương nhiên là không có sắc mặt tốt mà đối đãi công chúa. Tống cho nàng ta một cái tiểu viện rách nát, cứ để nàng ta ở đó tự sinh tự diệt là được. Nói thực, hắn thật sự chưa từng thấy ai mặt dày như vậy, đã bị mình nhìn thấy nàng ta cùng người đàn ông khác ở trên giường, nàng ta còn có mặt mà chạy đến địa bàn của mình nói với hắn:
“Lần đó là hiểu lầm, giữa nàng ta và người đàn ông đó không có gì hết?”
Cái gì gọi là ‘không có gì hết’? Đã thân thể trần truồng ôm lấy nhau rồi? Còn gọi là ‘không có gì’ sao? Lân vương cười khinh một tiếng, người hắn bận tâm hiện nay chỉ có Tiểu Tiểu, chỉ có một mình Tiểu Tiểu mà thôi.
“Vương gia, Sóc vương hẹn ngài đến phủ của ngài ấy, nói nhất thiết phải đến, Hoàng thượng cũng đi, muốn nối lại tình cảm tốt đẹp…”
Quản gia nói một cách rất cẩn thận, lãnh mục Lân vương trừng lên, nhìn thấy Hoàng thượng hắn liền nổi giận, nếu như không phải huynh ấy, sao Tiểu Tiểu mất tích được? Nếu như không phải huynh ấy, Điểm Điểm sao lại không thấy nữa, còn có sư phụ của Tiểu Tiểu, cái ông lão mà hắn cũng thuận thế mà gọi là sư phụ kia, cũng cứ vậy mà biến mất luôn rồi…
***
“Lão nhân gia, Tiểu Tiểu đâu? Nó k