Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2847 lượt.
Phải làm sao đây, cái mông nhỏ tội nghiệp của bé ơi, tại sao mỗi lần xui xẻo đều là nó vậy? Đến lúc nào, nó mới có thể lớn lên thành cái mông lớn như mẹ, như thế thì không phải bị đánh nữa rồi. Mi nhìn mẹ xem, bất luận làm bao nhiêu chuyện xấu, sao chưa thấy bị đánh qua một lần nào?
Lén lút chuồn ra khỏi căn nhà dân nhỏ này, đây là nơi gia gia đã tìm được trước đó. Điểm Điểm ra ngoài đường phố rong chơi, buồn chán đến muốn phát khùng. Tuy quần áo trên người bé chỉ là chất liệu vải tầm thường thông dụng, nhưng đôi mắt to đen lúng liếng kia vẫn khiến người ta không nhịn được nhìn thêm mấy lần, đứa trẻ nhỏ như vậy một mình trên phố, người trong nhà thật yên tâm quá thể.
Dạo nửa ngày, trời đã gần tối, đến lúc phải về nhà rồi. Nghĩ tới sự phẫn nộ của gia gia lúc chiều, Điểm Điểm không dám về, người cũng lang thang đến hậu viện của một tửu lâu. Tửu lâu này, phía sau sao lại có nhiều ngựa như vậy nhỉ?
Bé khó hiểu nhìn từng con to lớn kia, người cũng lặng lẽ đi tới, đánh giá chúng nó…lúc nào, Điểm Điểm sẽ cưỡi con ngựa lớn như vậy đây, Điểm Điểm hâm mộ trong lòng, người cũng chậm rãi đi vào phía trong, đúng lúc nhìn thấy có cỗ xe ngựa trang trí hơi hoa lệ, bé mệt quá. Ngẫm nghĩ, người cũng trực tiếp chui vào trong xe ngựa, đối với trang trí hoa lệ bên trong thở dài một tiếng, ngồi trên tọa vị mềm mại kia, hai mí mắt bắt đầu đánh lộn…
Không thể ngủ như vậy được, ngộ nhỡ có người đến thì gay go. Điểm Điểm nói với bản thân, đánh giá xung quanh một lượt, người liền chui xuống dưới cái tọa vị mềm kia, lôi xuống một tấm thảm lông lót dưới người, ở trong đó bắt đầu nhắm mắt ngủ – dù sao thì dừng xe ở đây vào giờ này đều là ở trọ, bé ngủ một lát liền đi, rồi trở về hẳn là gia gia đã bớt giận rồi…
***
Lần đó, Tiểu Tiểu ngủ rất sâu, lúc tỉnh lại, đã là ba ngày sau. Mở mắt ra, nhìn hoàn cảnh xa lạ xung quanh, nàng tỉ mỉ hồi tưởng một chặp, chỉ nhớ được sư phụ bế nàng, cánh tay sư phụ còn bị thương nữa…
Đã lâu năm vậy rồi, nàng lần đầu tiên thấy sư phụ bị thương đấy? Sư phụ không sao chứ? Tiểu Tiểu lo lắng nhìn bốn phía, lại thấy phòng ngủ không lớn lắm, trang trí cũng không quá hoa mỹ, nhưng tùy thời tùy chỗ tiết lộ ra, đấy là sự tinh tế nhàn nhạt:
Trên chiếc chăn tinh xảo, thêu một bức ‘Bướm trắng vờn mẫu đơn’ thật tinh mỹ, màn giường màu hồng đẹp đẽ, bàn trang điểm, tủ quần áo, giường mềm tinh xảo…
Sư phụ, từ lúc nào lại kĩ lưỡng như vậy? Cổ họng khô khốc, cứ như muốn bốc lửa vậy, Tiểu Tiểu muốn uống chút nước, nhưng nước đang ở trên bàn, tay nàng vươn không tới. Gian nan nhấc người dậy, mới phát hiện nàng bây giờ toàn thân vô lực. Một cảm giác bất an ập tới, nàng lẳng lặng bắt mạch cổ tay mình, đầu lông mày nhíu chặt…
Sư phụ vậy mà lại không giải độc cho mình? Hay là nói, nơi này căn bản không có sư phụ? Thế người cứu mình lại là ai đây?
Tiểu Tiểu lại nhìn lần nữa, muốn tìm kiếm đồ vật mình quen thuộc. Một cô gái chừng mười lăm mười sáu tuổi chạy vào:
“Tiểu thư, tiểu thư cô tỉnh rồi à? Cô đừng động đậy lung tung, nô tỳ rót nước cho cô…”
Tiểu nha đầu lanh lợi nhìn bờ môi khô của Tiểu Tiểu nói.
“Ừm!” Khẽ đáp một tiếng, cổ họng của nàng bây giờ rất khó chịu, chỉ đáng tiếc không mang theo ngân châm, nếu như mang theo ngân châm thì tốt rồi, châm lên vài múi, bảo đảm hiệu quả nhanh chóng!
“Sao rồi? Dạ Yêu, ta đây không màng nguy hiểm của bản thân, cứu nàng dưới lưỡi đao của Hoàng thượng, nàng không nói tiếng cảm ơn được à?”
Tại sao, nàng cứ luôn phải nhìn y như thế này chứ? Dạ Hoặc nhìn Tiểu Tiểu, cay đắng hỏi. Đối với nàng, y thật sự rất có hứng thú, nhưng mà…
Y vốn chẳng hề đắc tội qua với nàng, tại sao mỗi lần nàng nhìn y, đều phòng bị y như thể y là kẻ xấu tội ác không thể tha vậy nè? Thật muốn yên lành ở chung với nàng, thậm chí, y có thể lấy nàng làm vợ!
Biết nàng ở trong cung sống rất tốt, y vốn không định làm phiền nàng nữa. Nhưng không ngờ có người muốn giết nàng, không nghĩ tới có người lại muốn mạng của nàng. Không nỡ, cũng không an tâm về nàng, y mới đến hoàng cung lần nữa, cũng nhìn thấy ánh mắt như thể một câu đố của nàng, còn có tâm tư quái gở kia nữa.
Nàng nói với y bảo sát thủ đến đúng giờ, khi đó y liền nghĩ đến có thể nàng muốn thoát thân rồi. Quan hệ của nàng và Lân vương không rõ không ràng, nhưng lúc nhắc đến Lân vương, ánh mắt nàng luôn lấp lánh. Y biết đây là ánh mắt gì, cũng giống như rất lâu trước đây, lúc Toàn Nhi nói đến Lân vương.
Toàn Nhi, muội muội duy nhất của y, muội muội y thương nhất sủng nhất, nhưng sau cùng lại vì Lân vương mà chết. Y cũng biết chuyện đó không thể oán trách Lân vương, suy cho cùng thì trên đời này, duy chỉ có chuyện tìm cảm là khó cầu nhất, nhưng mà, muốn y không hận Lân vương, y làm không được. Nghĩ đến muội muội tuổi còn trẻ mà đã chết, y làm sao có thể hoàn toàn tha thứ cho tên đầu sỏ gián tiếp này chứ?
“Dạ Hoặc, cám ơn ngươi!”
Nên cám ơn y, tuy dù cho y không cứu nàng, nàng cũng không chết được, nhưng y đã cứu nàng, thì nàng nên cám ơn y.