Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3277 lượt.

Mặc dầu, nàng chẳng thích đến nơi này chút nào.
“Hừ, một chút thành ý cũng không có. Dạ Yêu, nàng cứ luôn không ngoan như vậy, khiến ta…”
Dạ Hoặc cười mị hoặc, Tiểu Tiểu vội nói:
“Gọi ta Tiểu Tiểu đi, Dạ Yêu, nghe như chẳng phải thứ gì tốt lành!”
Tên Tiểu Tiểu của nàng dễ nghe biết bao, đơn giản rõ ràng, gì mà yêu với chả quái, nghe thôi đủ biết chẳng phải thứ tốt lành gì. Đúng rồi, y là trùm sát thủ mà, y cứu mình rồi, không phải muốn bồi dưõng mình thành sát thủ đấy chứ?
Bất an nhìn Dạ Hoặc một cái, Tiểu Tiểu dè dặt hỏi:
“Dạ Hoặc, ngươi…”
“Hoặc!” Không vui thu lại vẻ tươi cười, nhíu lại lông mày tuấn dật, Dạ Hoặc chỉnh sửa nói.
“Hoặc…” Thoáng suy nghĩ một lúc, Tiểu Tiểu hiểu ý của y, thấp giọng nói:
“Chuyện này…gọi như vậy có thân quá hay không? Thôi thì…”
“Gọi là Hoặc, bằng không, tất cả miễn bàn!”
Ngồi bên giường Tiểu Tiểu, khoảng cách của hai người bỗng kéo gần lại không ít.
“Được thôi, Hoặc, cám ơn ngươi đã cứu ta, ngươi cứu ta về, không có mưu đồ gì đấy chứ? Tại sao không cho ta thuốc giải?”
Cẩn thận nhìn y, Tiểu Tiểu không hề quên, nàng bây giờ không có võ công, bên người cũng không có độc dược, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, bây giờ nàng đành phải cẩn thận chút vậy.
“Nàng chẳng phải là đại phu lợi hại nhất đó sao? Độc dược của nàng lợi hại như thế, giải độc chắc là còn lợi hại hơn nữa. Dù gì thì bây giờ nàng cũng chẳng chết được, đợi nàng tỉnh rồi bản thân chẳng phải có thể giải quyết tốt đẹp đó ư?”
Cười tà mị một cái, nụ cười xán lạn kia chói đến nỗi Tiểu Tiểu hơi choáng một lúc, Cũng chỉ là lớn lên dễ coi một xíu thôi mà? Làm quái gì lại tới gần như vậy, cười tươi như thế cơ chứ.
“Ngươi nói không sai, nhưng ta một không có ngân châm, hai là ta không mang theo đống bảo bối kia, ngươi bảo ta tự giải độc thế nào được hả? Hoặc, không phải ngươi cũng biết y thuật đấy sao? Cho ta mượn ngân châm của ngươi xài, ta bây giờ khó chịu chết đi được…”
Trước tiên chữa khỏi cho mình đã, một mình Tiểu Tiểu nàng đây, vẫn có thể bay ra khỏi địa bàn của Hoặc như thường. Đúng rồi, y không giải độc cho mình, không phải là muốn nhốt nàng ở đây đó chứ?
“Ta không biết y thuật, ai nói với nàng là ta biết y thuật vậy?”
Dạ Hoặc lấy làm khó hiểu cười cợt, nhìn Tiểu Tiểu nằm nghiêng trên giường, đầu tóc tán loạn rải ở phía sau, sắc mặt tuy có hơi tái nhợt, nhưng đôi mắt lóng lánh như sao kia vẫn linh động như thế, nàng luôn như vậy, dù không phấn son, vẫn khiến người ta không dời mắt được.
“Ngươi không biết y thuât? Hôm đó sao ngươi lại nói với ta rằng ta không biết sức khỏe bản thân mình?”
Tiểu Tiểu khó hiểu nhăn mày, lần đó thật đúng là phải cảm ơn y, nếu như y không nhắc nhở, thì nàng đã mắc phải bẫy của Thủy Thủy rồi.
“Là ta đã nhìn thấy. Khi đó lúc ta tìm nàng, đúng lúc nhìn thấy động tác nhỏ của nữ nhân kia, cho nên mới nhắc nhở nàng…”
Dạ Hoặc bật cười hì hì, nhớ đến biểu cảm lúc đó của Tiểu Tiểu, y còn thấy vui vẻ khá lâu. Nàng cũng không ngờ tới, cao thủ sử dụng độc như nàng, vậy mà lại có thể trúng phải bẫy của người khác chứ gì?
“Ngươi đến cung của ta lúc nào vậy? Đừng nói là đến lâu rồi đấy nhé?”
Từ lúc Thủy Thủy loanh quanh trong hậu viện của mình, giữa đó cũng cách ít nhất là hai canh giờ, tên Dạ Hoặc này cũng lợi hại quá, nhìn lén mình lâu như vậy, vậy mà nàng lại chẳng phát giác ra được chút nào?
Hôm đó, hình như nàng còn…tắm rửa nữa, không biết y có nhìn thấy chưa?
Nghĩ đến bản thân trần trụi ngâm trong bồn tắm, có người ở chỗ tối nhìn mình đăm đăm, trong lòng Tiểu Tiểu ngoại trừ phẫn nộ ra, mặt cũng đỏ bừng cả lên.
“Đừng nghĩ nữa, cái nên nhìn, cái không nên nhìn, ta cũng đều nhìn thấy hết cả rồi. Tiểu Tiểu cũng tốt, Dạ Yêu cũng được, nàng là người con gái mà Dạ Hoặc ta để ý, những chuyện trước kia ta có thể không truy cứu, nhưng sau này, tuyệt đối không được nhìn người đàn ông khác lấy một cái!”
Ý cười trong mắt Dạ Hoặc không còn, tay y vuốt ve gương mặt Tiểu Tiểu, cố chấp nhìn Tiểu Tiểu, tuyên bố.
“Nhưng ngươi cũng biết đấy, người ta yêu là Lân vương, người ta yêu trước giờ chỉ có mỗi Lân vương…”
Dũng cảm ngẩng đầu lên, mặt của y gần trong gang tấc, chỉ cần nàng nhẹ nhàng ngẩng đầu, hay là y hơi hơi cúi đầu, là có thể đụng phải nàng, cự ly mờ ám như vậy, khiến cho Tiểu Tiểu lo lắng mà lui về sau một chút.
“Hừ, đấy là trước kia, ta có thể không truy cứu, nhưng sau này nàng không được gặp hắn nữa, đến nghĩ cũng không được! Còn nữa, nghiệt chủng trong bụng kia mau ném đi cho ta, ta đây không muốn làm cha ghẻ đâu!”
Tay di chuyển xuống cái cằm nhọn của Tiểu Tiểu, lúc trở về, y từng bảo người ta khám cho Tiểu Tiểu, nếu như không phải vì đứa bé trong bụng, phỏng chừng Tiểu Tiểu sớm đã tỉnh rồi, y sẽ không giận dỗi mà bỏ mặc nàng.
“Ê, Dạ Hoặc, con người ngươi vô lễ quá đấy? Gì mà nghiệt chủng? Đứa bé này là con của ta và Lân vương, sao ngươi có thể nói như vậy? Bọn ta yêu nhau, mang thai con của chàng ta rất vui, không cho phép ngươi nói cục cưng của ta như vậy.”
Tay theo thói quen vuốt ve trên bụng, đây là kế


Snack's 1967