Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2848 lượt.

t tinh tình yêu của nàng và Lân vương, ai cũng không được làm hại đứa bé này, ai cũng không thể!”
“Không phải nghiệt chủng ư? Nàng đừng quên, lúc nàng có đứa bé này, nàng không phải Lân vương phi, nàng là người phụ nữ của Hoàng thượng. Con của chị dâu và em chồng, nếu không phải nghiệt chủng, nàng nói phải gọi là gì đây? Chẳng trách Hoàng thượng lại tức giận như vậy, bị huynh đệ của mình cắm sừng, cảm giác này nhất định không tệ…”
Tay Dạ Hoặc hơi hơi dùng sức, dưới cằm truyền đến cơn đau, Tiểu Tiểu kinh ngạc nhìn y, lẩm bẩm nói:
“Vốn tưởng rằng, con người ngươi tuy có hơi tà mị, nhưng cảm giác tổng thể vẫn không tệ, không ngờ…Dạ Hoặc, đứa bé này ta đã mang thai trước khi tiến cung, hơn nữa giữa ta và Hoàng thượng vốn trong sạch, người ta yêu, từ đầu đến cuối chỉ có mỗi mình Lân vương mà thôi. Xin đừng nhục mạ đứa bé này, nó là bảo bối của ta.”
Bực bội nhìn y, Tiểu Tiểu cảm thấy hơi thất vọng, y đang báo thù Lân vương, căn bản không phải là thích mình, người đàn ông này, phỏng chừng là trước nay chưa từng thích một cô gái nào chứ gì?
“Ha ha…bảo bối ư? Được, nàng sẽ được nhìn thấy nó nhanh thôi. Tiểu Tiểu, mạng của nàng là do ta cứu, gả cho ta, nàng sẽ là nửa chủ nhân của Ám Dạ bảo, như vậy không tốt sao?”
Ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tiểu Tiểu, từ lần đầu tiên gặp người con gái này, y liền biết nàng rất thú vị, nhưng người con gái càng thú vị, cũng sẽ càng khó khống chế. Thật ra, tìm người con gái thú vị cũng không tệ, cho nên y mới không chê bai nàng không trong sạch, chỉ cần nàng bỏ đứa con trong bụng, thì nữ chủ nhân của Ám Dạ bảo này sẽ là nàng. Nhưng hiển nhiên là nàng không cảm kích, ấy vậy mà nói với mình rằng thích cái tên Lân vương chết bằm kia?
“Không tốt. Muốn ta bỏ đứa bé này, trừ phi ta chết!” Cố gắng giãy thoát khỏi ma thủ của y, Tiểu Tiểu xoa cái cằm mới bị y nắm đau, đầy lửa giận mà nhìn y.
“Tốt, tốt lắm! Nàng chung tình với hắn vậy sao? Nàng có biết Lân vương của nàng giờ đang làm gì không? Chính cái ngày mà nàng bị chém đầu ấy, hắn đã nghênh cưới công chúa Phong Tình Nhiên diêm dúa gợi cảm của Phong quốc, thị thiếp trong phủ của hắn sớm đã giải tán, bây giờ hai người có thể sớm chiều bên nhau, tình cảm tốt lắm thay. Hắn đã có vương phi rồi, Tiểu Tiểu, nàng muốn làm cái gì của hắn? Trắc phi sao? Hình như thân phận của nàng không đủ, nếu như là trước kia, nàng có thể nhận Vu tướng làm cha, nàng là con gái thừa tướng thì còn may ra, nhưng bây giờ cha của nàng không còn là thừa tướng nữa, là đào phạm, nàng làm sao xứng với hắn?Trắc phi thì chưa chắc Hoàng thượng sẽ đồng ý, vẫn làm thị thiếp thì hơn, nếu như là thị thiếp, chẳng liên quan tí gì đến thân phận hết, với sự si mê trước đây của hắn đối với nàng, nói không chừng sẽ…”
“Bốp…” một tiếng, một cái tát của Tiểu Tiểu đánh lên gương mặt vặn vẹo đáng sợ kia của Dạ Hoặc, năm ngón tay chỉnh tề hiện ra, mà Tiểu Tiểu thì lại tức đến run rẩy từng hồi…
Sắc mặt Dạ Hoặc lạnh lùng, hai mắt bỗng đỏ lên, cứ như lửa thiêu mà nhìn Tiểu Tiểu, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tiểu Tiểu, nàng dám đánh ta?”
“Ta…” Nhìn thấy ánh mắt muốn giết người kia của y, Tiểu Tiểu hơi hơi run rẩy một chút, y bây giờ thật đáng sợ, cứ như thể Tu La từ địa ngục vậy, khiến cho nàng bất giác run lên, bất an.
“Lân vương, không hư hỏng như những gì ngươi nói đâu, chàng là cha của con ta, hai người chúng ta yêu nhau, không cho phép ngươi bôi nhọ chàng như vậy!”
Đúng thế, là y nói xấu Lân vương trước, nếu như không phải y nói xấu Lân vương trước, nàng cũng sẽ không đánh y, càng sẽ không chọc giận y.
“Đấy không phải nói xấu, đấy là sự thật!”
Tại sao, người nàng bảo vệ mãi chỉ có Lân vương? Lân vương có gì tốt, muội muội của mình lúc sắp chết, di nguyện chính là không được làm hại Lân vương, mà Tiểu Tiểu này, càng bảo vệ hắn như vậy…các nàng đều là người con gái mà y để ý, tại sao đều phải như vậy chứ?
“Người Lân vương yêu trước giờ vẫn là ta, ta không tin!”
Nhìn ánh mắt bốc hỏa kia của y, Tiểu Tiểu run rẩy muốn lui lại, nhưng miệng thì vẫn không buông tha, nàng phải tin tưởng Lân vương, cho dù hắn thật sự đã cưới công chúa, cũng nhất định không phải là ý nguyện của bản thân hắn, hắn sẽ không yêu công chúa, sẽ không động vào công chúa kia đâu.
“Vậy sao?”
Là giận quá hóa cười ư? Sau khi quá mức phẫn nộ qua đi, Dạ Hoặc nở nụ cười tà mị, ngay lúc Tiểu Tiểu thoáng sững sờ, sớm đã chộp được bờ môi đỏ thắm mê người kia của Tiểu Tiểu, bắt đầu trằn trọc mút mát…
“Ưm…”
Tay ra sức đẩy y ra, Tiểu Tiểu lên án mà nhìn người đàn ông có chút điên cuồng kia, một tay y cố định tại eo nhỏ chưa đầy một nắm kia của Tiểu Tiểu, một bàn tay khác thì cố định sau đầu Tiểu Tiểu một cách vững chắc…Tiểu Tiểu muốn giãy giụa, muốn di động thân thể một chút cũng không được, chỉ có thể cắn chặt lấy răng, cự tuyệt chiếc lưỡi nóng bỏng của y vươn vào trong miệng nàng.
Không mở miệng ư? Dạ Hoặc không để ý mà cười một cái, tay ở giữa eo không buông lỏng ra, nhưng lại cách xiêm y mỏng manh mà di động, dịu dàng mà từ tốn trêu chọc tất cả giác quan của Tiểu Tiểu – cá