Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342844
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2844 lượt.
iơ lên thật cao, Điểm Điểm nhảy lên mấy lần, nhưng không sao với tới, Điểm Điểm vểnh môi, không vui nhìn người đàn ông xa lạ hơn hai mươi tuổi này, biện bạch nói:
“Con là con nít, chẳng phải con nít nên được ưu tiên hay sao? Mẹ con từng nói, người lớn không ăn một bữa, chỉ cảm thấy hơi đói mà thôi, nhưng con nít thì không giống, như con nè, nếu như không ăn , sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển thân thể…cho nên, gà là của con.”
Người đó nghe xong, ngưng mắt nhìn hướng Điểm Điểm, cũng chỉ có người mẹ như Tiểu Tiểu, mới dạy cho thằng bé đống lý sự cùn này thôi nhỉ? Có điều, Tiểu Tiểu, nàng đang ở đâu chứ? Đã tìm nàng lâu vậy rồi, tại sao vẫn không có chút tin tức nào của nàng? Nhưng lần này ra ngoài, cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch, không dưng lại gặp được Điểm Điểm, chẳng biết sao Điểm Điểm lại chạy đến xe ngựa của mình, đây có xem như là một chuyện tốt không?
“Điểm Điểm, con đấy…lý sự thật là không ít…”
Dùng một bàn tay khác, yêu thương xoa đầu Điểm Điểm, Điểm Điểm kinh ngạc trợn to mắt, ngẩng đầu nhìn mặt hắn, tỉ mỉ ngắm nghía giây lát, bừng tỉnh nói:
“Thúc đeo mặt nạ? Thúc là ai, sao lại biết con là Điểm Điểm?”
“Ta…” Ban nãy vừa sốt ruột, hắn suýt nữa quên mất mình đeo mặt nạ, cũng phải ha, Điểm Điểm thông minh như vậy, sao có thể che giấu được thằng bé chứ?
“Nói cho biết ta là ai cũng được, nhưng con có thể nói ta biết về Tiểu Tiểu mẹ con không? Tiểu Tiểu đang ở đâu, sao nàng ấy không trông nom con cho kĩ? Sao con lại chạy lên xe của ta?”
Người trung niên đã đưa cái khăn ướt qua, hắn săn sóc đưa vào trong tay Điểm Điểm, mà con gà ăn mày mê người kia thì lại bị người trung niên cầm, Điểm Điểm chỉ đành phải lén nuốt nước bọt.
“Thúc thúc, có thể ăn chút đồ rồi hẵng nói được không, Điểm Điểm đói quá, đã lâu không ăn gì rồi?”
Thèm thồng mỹ vị ở nơi không xa kia, Điểm Điểm dáng vẻ đáng thương nhìn hắn, đem cái khăn ướt lúc nãy đưa vào trong tay hắn.
Không được! Hắn định nói, nhưng nhìn thấy cái bụng rõ ràng là lép xẹp kia của Điểm Điểm, còn có gương mặt nhỏ đáng thương kia nữa, hắn không khỏi thấy đau lòng, quay đầu đón lấy gà, cẩn thận đưa vào tay Điểm Điểm, Điểm Điểm bắt đầu ăn ngốn nga ngốn nghiến.
“Điểm Điểm, ăn chậm chút, kẻo nghẹn đấy…”
Bởi vì đang trên đường, thức ăn bọn hắn chuẩn bị cũng không nhiểu, chu đáo giúp Điểm Điểm xé thịt gà, khuôn mặt hắn vẫn luôn mang theo ý cười ôn hòa. Điểm Điểm đói rồi, lúc mới đầu cũng chẳng cảm thấy có gì không thỏa đáng, đợi sau khi đánh chén no nê xong, cúi đầu xoa xoa cái bụng tròn vo, Điểm Điểm cười hì hì nói:
“Cuối cùng cũng no rồi. Thúc thúc, đây là đâu thế, sao mọi người lại đi vậy?”
Cũng chẳng biết mình đã đi bao lâu, bọn người gia gia có lo lắng không? Mình bây giờ đang ở đâu đây? Thúc thúc này là ai?
“Điểm Điểm, ăn no rồi à? Con phải trả lời thúc thúc trước chứ? Có phải chọc giận mẹ con rồi không? Bọn con đang ở đâu?”
Hắn tưởng rằng Điểm Điểm chỉ là tò mò, mãi đến lúc cảm giác đau trên gương mặt truyền tới, hắn mới kinh ngạc nhìn thứ trên tay Điểm Điểm, tức giận nói:
“Điểm Điểm, càn quấy!”
“Con tưởng là ai chứ? Hóa ra là thúc thúc xấu xa à, nhưng lúc nãy thúc thật dịu dàng với Điểm Điểm, con còn tưởng là cha nữa cơ? Thúc thúc xấu xa, Điểm Điểm sao lại chạy lên xe của thúc vậy?”
Mặt nạ mỏng manh đã bị lột xuống, lộ ra gương mặt tuấn tú trắng trẻo, câu hỏi của Điểm Điểm, khiến hắn chỉ biết lắc đầu cười khổ, câu này vốn là hắn nên hỏi Điểm Điểm mới đúng, nhưng giờ thì hay rồi, trở thành Điểm Điểm hỏi hắn. Nhưng cũng khó trách, một đứa con nít bốn năm tuổi, dù có thông minh chăng nữa, cũng chẳng thể nào trông chờ được nó sẽ trả lời đống câu hỏi nghiêm túc của hắn đâu nhỉ?
“Điểm Điểm, con có biết con sống ở đâu không?”
Đồ đạc trên xe vốn không ít, hắn căn bản không phát hiện ra được tấm thảm lông này mất từ khi nào, cũng chẳng biết Điểm Điểm bụng dạ quái gở này sao lại trên xe, lên từ khi nào. Không biết những điều này, thì cũng sẽ không biết được Điểm Điểm đang ở đâu, muốn báo tiếng bình an với gia gia của thằng bé cũng khó.
“Con…con và gia gia mới đến, chúng con chỉ ở đây một đêm, đến tìm bà ngoại ông ngoại của con, con không hỏi gia gia nơi này là đâu…”
Điểm Điểm ảo não gãi gãi đầu, vấn đề này thật nghiêm trọng, nếu sớm biết mình sẽ mất tích, bé đã hỏi gia gia trước rồi.
“Bỏ đi! Hay là theo ta trở về trước vậy. Chịu không, Điểm Điểm?”
Sóc vương mỉm cười, nếu như biết được Tiểu Tiểu và ông lão không ở cùng nhau, Lân vương nhất định sẽ càng lo lắng hơn, mà Hoàng thượng…
“Được đó, được đó…về kinh thành rồi, có phải Điểm Điểm sẽ có thể ở cùng cha không? Con muốn trở về tìm cha, cha vẫn tốt hơn!”
Vui vẻ vỗ vỗ bàn tay nhỏ mũm mĩm, cha là tốt nhất, trước nay chưa từng động đến một đầu ngón tay của mình. Nhưng trước kia, gia gia cũng chưa từng đánh một đầu ngón tay của Điểm Điẻm mà. Nhưng giọng điệu ban nãy của gia gia thật dọa người, Điểm Điểm cũng không làm gì sai, gia gia tại sao phải đánh Điểm Điểm chứ?
Ch