Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2780 lượt.
, Vân phi nói tiếp theo đó các nàng liền nhảy xuống cứu người, không biết là ai đã cứu hoàng tử nhỉ? Có phải nên cảm tạ người đó một phen hay không?”
Con mắt giảo hoạt xoay chuyển, đúng lúc đối diện ánh mắt khó hiểu của Lân vương, Tiểu Tiểu làm việc trước nay đều ngoài dự đoán của mọi người, không biết lần này nàng hỏi như vậy là có ý gì? Không phải thật sự đơn thuần chỉ là muốn cảm tạ người đã cứu Nặc Nhi thôi đấy chứ? Nhưng nhìn thấy nụ cười xấu xa kia, Vân phi này hôm nay không thu hoạch được gì rồi. Mà chuyện nhận cha phỏng chừng cũng phải kéo dài, thật hi vọng sẽ kéo dài mãi, bây giờ hắn cũng bắt đầu sợ hãi cái kết quả của việc nhận cha này rồi. Luôn nói phải nghiêm túc đối mặt, nhưng…
Thật sự có thể nghiêm túc đối mặt được hay sao? Nếu như cha ruột của Điểm Điểm là huynh ấy hoặc đệ ấy, hắn phải đối mặt với họ sao đây? Tiểu Tiểu phải đối mặt với họ ra sao?
“Là…là nàng ta…còn nàng ta nữa…”
Chỉ chỉ mấy người ở cửa, Vân phi bất an nhìn về phía Hoàng thượng, nhưng ánh mắt của Hoàng thượng chỉ nhìn Tiểu Tiểu, Lân vương thì lại để Tiểu Tiểu nép gần vào hắn, nếu như không phải bế Điểm Điểm, hắn không để bụng việc ôm Tiểu Tiểu vào lòng.
“Ồ, thế à? Các ngươi còn không qua đây!”
Tiểu Tiểu cười càng xán lạn hơn, nói dối cũng không biết đường mà nói, nhìn y phục sạch sẽ kia của các nàng, không cần nghĩ cũng biết ban nãy cứu hoàng tử thế nào rồi.
“Hoàng thượng, nương nương…”
Mấy người đều quỳ xuống, kẻ lớn gan quỳ còn xem như vững vàng, kẻ nhát gan thì trực tiếp run bắn cả lên, cứ như lá rụng mùa thu vậy, rất là đáng thương.
“Các ngươi cũng không cần phải sợ, ban nãy là các ngươi xả thân cứu hoàng tử? phần công lao này, vẫn phải ghi nhớ. Đúng rồi, ta đã quên hỏi, các ngươi xả thân cứu hoàng tử như thế nào? Hoàng thượng, Vương gia, Vân phi đều ở đây nghe cả, các ngươi ấy à, vẫn nên nói cặn kẽ một lượt đi, không được ứng phó cho xong chuyện đâu đấy.”
Tiểu Tiểu rất ngây thơ mà nhìn các nàng, khóe miệng Lân vương hơi hơi nhếch lên, hắn biết ngay là Tiểu Tiểu sẽ không làm việc theo lẽ thường mà, mà Vân phi dám khiến Điểm Điểm chịu ấm ức, còn dám nói Điểm Điểm là con hoang, hai điều này, Tiểu Tiểu sao có thể tùy ý tha cho nàng ta được chứ?
“Bẩm Hoàng thượng, là…Điếm Điểm hẹn hoàng tử đến bên hồ, sau đó liền nhân lúc nô tài không cố ý, đem hoàng tử đẩy xuống, nô tài sợ hãi mau chóng cứu hoàng tử lên…”
Ánh mắt len lén nhìn về phía Vân phi, chỉ thấy nàng ta cao hứng bật cười:
“Hoàng thượng, thần thiếp không nói sai chứ, chính là Điểm Điểm…”
“Ngươi cứu hoàng tử như thế nào? Trên người hoàng tử tại sao lại ướt nhẹp…”
Tiểu Tiểu trực tiếp ngắt lời Vân phi, ánh mắt long lanh nhìn tên thái giám mới vừa trả lời, đây mới là vấn đề mấu chốt.
“Nô tài là…nhảy xuống cứu…”
Toàn thân thái giám bắt đầu run rẩy, Hoàng thượng tức giận hét lên:
“Đủ rồi! Giỏi cho một tên cẩu nô tài dối trên lừa dưới, lôi ra ngoài, đánh chết!”
Thái giám sợ đến nỗi nằm lăn ra đất, mà Vân phi vẫn đầy vẻ khó hiểu, tại sao phải trừng phạt tên thái giám này? Hắn nói sai gì sao?
“Hoàng thượng…”
Vân phi ấm ức nhìn Hoàng thượng, Hoàng thượng tức giận lườm Vân phi, trong mắt lạnh lẽo không một tia độ ấm:
“Ngươi, cấm túc suy nghĩ lỗi lầm! Không có mệnh lệnh của trẫm, không được ra khỏi cung một bước!”
“Hoàng thượng, tại sao…”
Vân phi đầy vẻ tổn thương mà nhìn Hoàng thượng, trong đầu nghĩ thái giám ban nãy nói sai cái gì, tại sao thái giám phải bị đánh chết, mà mình lại phải…
“Cút!”
Mấy tên thái giám đi tới, kéo Vân phi không cam lòng rời đi. Nàng ta không khóc lóc nữa, nhưng trong mắt vẫn hiện lên vẻ khó hiểu, ánh mắt ngẫu nhiên nhìn Tiểu Tiểu, như muốn ăn thịt người vậy, khiến Tiểu Tiểu tí nữa thì run bắn cả lên.
Nàng ta hình như không nhớ được bài học thì phải, Tiểu Tiểu khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt Hoàng thượng lại liếc qua, nhìn thấy Tiểu Tiểu nép chặt vào Lân vương, hắn không vui nhíu mày, mà Tiểu Tiểu thì mặc xác hắn thế nào, hắn không vui thì càng tốt.
“Lân, đứng lâu như vậy, eo thiếp mỏi hết cả rồi…haizz!”
Vuốt cái bụng đã nhô lên rõ ràng, Tiểu Tiểu nũng nịu một cách khoa trương.
“Tiểu Tiểu, mỏi ở đâu? Ta giúp nàng xoa nhé! Đều tại con chó điên kia, khiến nàng đứng bên ngoài lâu thế này. Điểm Điểm ngoan nào, trước đứng xuống dưới, ta giúp mẹ con xoa eo nhé!”
Lân vương cưng chiều nhìn Tiểu Tiểu, mà Điểm Điểm cũng nghe lời trượt xuống, bàn tay nhỏ bé sờ lên bụng Tiểu Tiểu, vuốt ve một hồi, hiểu biết mà hỏi:
“Mẹ ơi, có phải muội muội lại không ngoan rồi không? Nếu muội ấy bắt nạt mẹ nữa, Điểm Điểm sẽ là người đầu tiên cho muội ấy biết tay. Đợi khi muội ấy ra ngoài, Điểm Điểm sẽ tét vào cái mông của muội ấy, ai bảo muội ấy bắt nạt mẹ chứ? Mẹ là của Điểm Điểm, muốn bắt nạt thì cũng chỉ có Điểm Điểm được bắt nạt thôi…úi, muội muội nghịch ngợm quá, nói đánh mông muội ấy cũng không được à, sao còn dám đá Điểm Điểm nữa chứ? Không ngoan, không ngoan nha!”
Tiểu Tiểu cười dịu dàng, xoa đầu Điểm Điểm nói:
“Được, khi đó sẽ giao cho con. Con phải dạy dỗ nó, bảo vệ nó cho tốt