Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2785 lượt.
đấy!”
“Chứ còn gì nữa! Muội ấy là bảo bối của chúng ta mà, giáo huân á hả, miễn đi, Điểm Điểm bảo vệ muội ấy thì được. Điểm Điểm là ca ca, bổn phận ca ca là gì? Đương nhiên là bảo vệ muội muội rồi…”
Bàn tay Lân vương dịu dàng xoa trên eo Tiểu Tiểu, cách lớp quần áo mỏng manh giúp Tiểu Tiểu xoa bóp với độ lực thích hợp, một nhà ba người vui vẻ đứng trong viện, trong mắt họ, không chứa bất kì người nào khác nữa.
Sóc vương khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt Hoàng thượng âm trầm, nàng có bao giờ đối đãi với mình như thế này? Sau này nàng có đối đãi với mình như vậy hay không? Những phi tử khác của mình, đã vì hắn mà sinh ra mấy đứa con rồi, tại sao hắn lại không có một chút cảm giác nào vậy? Thật ra, trong hậu cung ba ngàn mỹ nhân, thứ hắn muốn, cũng chỉ là hạnh phúc giống như Lân vương và Tiểu Tiểu vậy thôi!
Ta cũng ngưỡng mộ bọn họ!
Hoàng thượng nói thầm trong lòng, bàn tay dừng bên eo của Tiểu Tiểu kia, hắn vẫn thấy chướng mắt. Mà bàn tay nhỏ vuốt ve “muội muội” trên bụng Tiểu Tiểu, hắn bỗng cảm thấy hâm mộ…
“Khụ khụ…”
Ho khan một tiếng, hôm nay bọn họ còn có việc cần làm. Nếu như không có chuyện náo loạn của Vân phi, sự việc nói không chừng đã xong rồi. Nhưng qua trận ồn ào này, cũng đã chậm trễ khá nhiều thời gian.
“Hoàng huynh…”
Lân vương tỉnh táo lại, hắn đương nhiên biết Hoàng thượng muốn nói gì, nhưng bây giờ hắn không muốn nói nữa, hắn muốn trốn tránh, hoặc là, nói muộn hai ngày cũng được.
Nhưng nay trong mắt Hoàng thượng chỉ có sự gấp gáp, hắn trực tiếp phớt lờ ánh mắt khẩn cầu của Lân vương, giọng nói lạnh lùng truyền khắp tiểu viện:
“Đến Ngự thư phòng đi, bọn họ đều có mặt cả rồi đấy?”
Bọn họ? Trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, bọn họ là ai, có quan hệ gì với nàng? Bất an nhìn về phía Lân vương, Lân vương mang theo vẻ nghiêm trọng và một chút bất an, còn có một chút đè nén nữa, mà Điểm Điểm thì lại lấy làm khó hiểu nhìn đám người lớn bọn họ. Bé biết chuyện này liên quan đến thân thế của bé, nhưng nhìn thấy vẻ bất thường của cha mẹ, bé bỗng cảm thấy hối hận.
“Cha, mẹ, hay là chúng ta không đi nữa? Cha của Điểm Điểm là Lân vương, chỉ có Lân vương là cha của Điểm Điểm thôi, con không muốn qua đó nữa!”
Mắt kiên định nhìn Lân vương, ánh mắt Lân vương ngừng lại, thằng bé này, rõ ràng là mong chờ gần chết, nhưng ngay lúc này lại nói từ bỏ, đứa bé hiểu chuyện như vậy, khiến hắn phải nói sao đây? Có đứa con như vậy, hắn còn để bụng gì nữa.
“Điểm Điểm, như thế không công bằng với con. Vẫn nên biết thì hơn, dù sao, không phải con đã nói hay sao? Bất luận kết quả ra sao, con vẫn sống cùng cha mẹ…”
Lân vương mỉm cười, ánh mắt Điểm Điểm thoáng qua một tia do dự, miệng lẩm bẩm:
“Nhưng mà…mẹ…”
“Điểm Điểm, mẹ cũng không sao. Dù kết quả ra sao, chỉ cần cha của con không chê bai mẹ, mẹ mãi mãi sẽ không rời xa cha con…”
Tiểu Tiểu chầm chậm ngồi xổm người xuống, thấy trong mắt Điểm Điểm lóe lên tia kiên định, Hoàng thượng đứng bên không thể nhìn tiếp được nữa:
“Đi!”
Giọng nói giận dữ, từ từ vang vọng khắp hậu cung, bầu trời bỗng lùa tới hai đám mây trắng tinh, chúng chậm rãi bay, dần dần xâm lấn mặt trời đỏ au kia, mãi đến khi chiếm đoạt hết ánh nắng, thực vật dưới đất đều cụp lá xuống, Ngự thư phòng, tựa hồ cũng không thật sự yên bình…
Hai người đàn ông có tướng mạo hơi giống Hoàng thượng đứng trong Ngự thư phòng, họ là ai đây? Cũng là huynh đệ của Hoàng thượng sao? Tại sao đã lâu như vậy cũng chưa từng gặp qua? Hay là, bọn họ được đặc biệt mời tới, là vì thân phận của Điểm Điểm?
Nhìn khuôn mặt tương tự kia của họ, trong lòng Tiểu Tiểu không có chút cảm giác gì. Họ không phải là cha của Điểm Điểm, cha của Điểm Điểm, chỉ có thể là một trong ba người Hoàng thượng, Lân vương, Sóc vương thôi. Sóc vương có thể chất bách độc bất xâm, mà Điểm Điểm tuy không có thể chất như vậy, nhưng bé lại có thể chịu đựng được một phần độc tố, cho nên, xác suất của Sóc vương không nhỏ. Đây cũng là vấn đề nàng suy nghĩ nhiều nhất từ ngày nhìn thấy cái hộp kia.
Nhưng bất kể chuyện gì cũng không phải tuyệt đối, không phải sao? Lúc mình mang thai, sư phụ cũng cho nàng ăn rất nhiều thứ kì kì quái quái, có khi trong đó có thứ gì kháng độc cũng không biết chừng.
Tiểu Tiểu tự an ủi bản thân, ngồi sát bên cạnh Lân vương, tay thì lại nắm chặt bàn tay của Lân vương, như vậy, ít nhất thì cũng an tâm hơn nhiều.
“Khụ khụ…Tịch vương, Húc vương, chuyện hôm nay Hỷ công công đã nói qua cho các đệ rồi chứ?”
Hoàng thượng hắng giọng, ngồi trên Ngự kỷ của Ngự thư phòng, ánh mắt của hắn vẫn như có như không mà nhìn về phía Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu xụ mặt không vui. Tên Hoàng thượng này sao hôm nay vẫn cứ phóng túng như vậy chứ? Lân vương tuyệt đối đừng nên ghen tuông, chàng ấy bây giờ là một cái hũ giấm chua đấy, nếu như đánh đổ cái hũ giấm đó, người đầu tiên gặp xui xẻo chẳng phải là Tiểu Tiểu nàng đấy sao?
“Hồi Hoàng thượng, thần đã hiểu rồi, chỉ là chuyện ngày đó thực sự mơ hồ, thần cũng không có bất ki ấn tượng nào!”
Người đàn ông hơn hai mươi tuổi ngồi bên trái bỗng đứng lên, sắc mặt